Chương 33
Tôi không vui “Không có tiền thì đừng cưới, đừng gả nữa Bác cả mua nhà, mua xe cho một người con đã khó khăn như thế, sau này mấy anh họ còn lại chẳng phải cũng sẽ đến mượn sao? Chị họ lần trước cưới cô đã bảo không có tiền cho của hồi môn, bố lại giấu mẹ đưa thêm, cưới còn tặng một phong bao to, làm mẹ tức giận lắm. Nhà mình cũng cần tiền mà, tiền vay mua nhà còn chưa trả xong, chị con năm nay còn phải…”
Nói đến đây, tôi im bặt.
Chuyện đính hôn của chị đã bị tôi phá hỏng rồi.
Bố tôi thở dài “Bố biết… Nhưng họ dù sao cũng là anh chị, cháu họ, cháu ngoại của bố nữa…”
Tôi bực mình “Thế con với chị không phải con ruột của bố à? Nếu bố thừa tiền thì mua cho con cái máy tính Apple đi.”
Bố tôi cười khổ “Muốn máy tính Apple à, đợi con vào đại học rồi mua được không? Thôi không nói nữa, trưa con muốn ăn gì?”
Tôi vẫn còn tức “Bố thấy không, họ ngay cả bữa cơm cũng chẳng mời, còn dám mở miệng mượn tiền?”
Bố nhẹ nhàng gõ vào sau đầu tôi “Thôi, đừng được đà lấn tới. Hai nhà họ đang lo chuyện tiền nong, đâu còn tâm trí để ý tới mình. Trưa mình ăn lẩu thịt cừu nhé?”
“Vâng, được ạ.”
Tôi đi theo bố vào bếp, giúp ông chuẩn bị, lột hành, bóc tỏi.
Bận rộn một lúc, tôi hỏi “Bố, bố thật sự nghĩ con không bình thường sao?”
Bố tôi “Vớ vẩn, bình thường chứ sao không. Chỉ là con áp lực quá lớn thôi. Ngoan, đừng nghĩ nhiều, đợi khám bác sĩ xong kiểm tra một chút, không có gì nghiêm trọng đâụ”
“Nếu con không bệnh, thì phải xin lỗi chị và… anh Cư Diên đúng không?”
“Tất nhiên rồi.” Bố cười với tôi “Nhưng bố sẽ cùng con đi xin lỗi.”
Tôi gật đầu, cảm động ôm cánh tay ông.
Khi mẹ không có nhà, tôi và bố sống khá thoải mái, không cần phải suốt ngày rón rén sợ làm sai rồi bị mắng.
Nhưng cái sự thoải mái này giống như bữa ăn cuối trước khi bị hành hình, nghĩ đến chuyện sớm muộn gì cũng sẽ bị “tính sổ”, hai bố con đều chẳng thể vui nổi.
Chờ đến mùng Bảy, bệnh viện mở cửa phòng khám ngoại khoa, bố dẫn tôi đến đăng ký.
Lần đầu tiên đi bệnh viện để kiểm tra vấn đề tâm lý, tôi cứ nghĩ sẽ đến khoa Tâm lý, nhưng quầy tư vấn lại bảo chúng tôi nên đăng ký ở khoa Tâm thần.
Nhìn ba chữ “Khoa Tâm thần” in trên phiếu đăng ký, tôi cảm giác mình đúng là một kẻ điên thật.
Tết chẳng mấy ai đi khám khoa Tâm thần, khi chúng tôi đến, bác sĩ đang tiếp đón một bệnh nhân, trong phòng rất ồn ào, thỉnh thoảng vang lên tiếng khóc nức nở và tiếng quát tháo, khiến tôi càng thêm thấp thỏm.
Cuối cùng, một cô bé còn nhỏ tuổi hơn tôi, hai mắt sưng húp, bị bố mẹ lôi ra khỏi phòng khám.
Người bố mặt mày hung dữ, dùng ngón tay dí mạnh vào đầu con gái từng cái một “Có phải tao để mày thiếu ăn thiếu mặc đâu hả? Suốt ngày nghĩ mấy chuyện vớ vẩn để rồi thành trầm cảm, mày đúng là rảnh rỗi quá nên kiếm chuyện cho tao làm Mày biết khám một lần tốn bao nhiêu tiền không? Đồ rác rưởi Một ngày cũng không để tao được sống yên Dù sao mày cũng chẳng ra gì, thế thì đừng đi học nữa, ra ngoài kiếm việc làm đi ”
Mẹ cô bé thấy hai bố con tôi đang nhìn, vội kéo tay chồng “Nói nhỏ thôi, có gì về nhà nói…”
Người đàn ông hất tay vợ ra, quát lớn “Nhà cái gì mà nhà? Cô ở nhà trông con, mấy thứ khác không cần phải lo, vậy mà cũng có thể để nó thành bệnh tâm thần Cả hai mẹ con cô cút hết cho tôi, tôi không muốn nhìn thấy hai người nữa ”