Lồng Pha Lê
Chương 17
⬅ Trước Tiếp ➡

Tôi đành cúi đầu lướt điện thoại, giả vờ bận rộn.
May mà rất nhanh đã về đến nhà.
Hai người họ vừa vào cửa đã được mẹ tôi nhiệt liệt chào đón.
Biết tôi đã ăn ở ngoài, mẹ có chút không vui “Đã về sớm được thì sao còn phải ăn ở ngoài? Đúng là hoang phí. Không ăn thì vào phòng học đi, mới tiến bộ được có hai hạng thôi, đừng có mà kiêu căng.”
“Vâng."
Tôi vào phòng, đóng cửa, ngã thẳng xuống giường.
Lúc này, điện thoại báo tin nhắn mới, tôi mở ra xem, là đám bạn của tôi đã xem phim xong chuẩn bị đi ăn, họ gửi ảnh chụp hôm nay vào nhóm nhỏ, Nguyên Tố còn lo lắng hỏi chúng tôi đã về chưa.
Haizzz, con nhóc này quá tốt, còn không trách tôi phá hỏng cuộc vui.
Tôi trả lời Nguyên Tố xong mới mở ảnh chụp hôm nay ra xem.
Máy ảnh của Cao Văn chụp rất đẹp, tôi vốn tưởng mình ăn mặc xuề xòa sẽ xấu, nhưng hóa ra cũng không có tấm nào tệ.
Lướt tới ảnh Yến Lạc và Nguyên Tố chụp chung, tôi phóng to, ngón tay dừng lại ở gương mặt Yến Lạc với nụ cười nhạt, lòng hơi nghẹn lại.
Hôm nay cậu ấy chỉ ngồi cạnh Nguyên Tố thôi mà tôi đã thấy mình dư thừa.
Nếu sau này Yến Lạc có bạn gái, liệu cậu ấy có còn đối xử tốt với tôi như hôm nay không?
Chúng tôi còn có thể thân thiết như bây giờ không?
Tôi còn có thể trơ mặt tới nhà họ Yến chơi nữa không?
Chắc là… không.
Tôi mở ảnh chụp buổi nướng BBQ với nhà Yến Lạc hồi hè năm nay, trong một bức ảnh chụp chung, tôi và Yến Lạc đứng giữa bố mẹ cậu ấy, bốn người cầm đồ uống và xiên thịt, cười tươi hết cỡ trước ống kính.
Nhìn một lúc, mắt tôi ươn ướt.
Nhà tôi chưa từng có bức ảnh như vậy.
Tôi thật sự rất thích nhà họ Yến.
Rất rất thích bọn họ.
Tôi không nỡ rời xa bất kỳ ai trong số họ.
Lúc này, bố tôi bỗng gõ cửa bên ngoài phòng “Tiểu Hạ, cơm xong rồi, ra ăn chút đi con.”
Tôi vội lau nước mắt, ngồi dậy đáp “Con no rồi, không muốn ăn, mọi người ăn đi.”
Bố tôi “Có món tôm rim dầu mà con thích…”
Giọng mẹ tôi từ phòng khách vọng lại “Nó không muốn ăn thì kệ nó, dù sao sáng nay cũng đi chơi rồi, để nó học bài đi.”
Bố đành nói qua cửa “Vậy bố để phần cho con, buồn ngủ thì ngủ một lát nhé.”
Tôi đáp “Vâng.”
Bố đi dọn cơm, ông vừa rời đi, tôi liền thay đồ ngủ, chui vào chăn.
Hôm qua vì để có thời gian cho sáng nay đi chơi, tôi vừa học tối ở trường vừa thức khuya, vất vả lắm mới làm xong bài tập.
Giờ cũng không còn phải lo gì nữa, đúng lúc buồn ngủ thì ngủ bù.
Không bao lâu sau, tôi nghe thấy tiếng mở cửa, rồi tiếng bước chân càng lúc càng gần, đột nhiên, trên người lạnh hẳn, hình như chăn bị kéo ra.
Giọng mẹ tôi vang lên bên tai như nổ tung “Liên Hạ Mẹ gọi mày nãy giờ rồi, còn ở đó vờ ngủ ”
Tôi lập tức bừng tỉnh, mở to mắt ngồi bật dậy, tim đập thình thịch vì hoảng sợ.
Mẹ tôi giận đùng đùng đứng cạnh giường.
Bà thật sự kéo chăn của tôi.
Hơi ấm trên người bị mất hết, lại vì bị dọa tỉnh nên đầu tôi đau nhói, cơn giận bùng lên, tôi quát thẳng vào bà “Mẹ bị thần kinh à Con không có giả vờ ngủ Sao lại kéo chăn của con ”
Mẹ thấy tôi dám chống lại bà thì càng giận hơn.


⬅ Trước Tiếp ➡