Chương 12
Chị tôi vốn không ham vật chất, gu màu sắc cũng không rõ rệt, quần áo trong tủ đa phần là đen trắng xám, nhưng một vài món đồ nhỏ thì màu xanh.
Hơn nữa, aquamarine còn là đá sinh nhật của chị, chọn màu xanh chắc sẽ không sai.
Cư Diên thấy tôi chọn xong cũng không có ý kiến, lập tức đặt mua.
Đặt cọc xong, chị nhân viên nói ba ngày nữa sẽ hoàn thành và đến nhà lắp đặt.
Hai bên đều nhanh gọn, nhưng tôi đứng bên bắt đầu thấy lo lắng rồi...
Nhỡ chị tôi không thích màu đó… rèm này, có còn trả lại được không...
Tôi đem nỗi lo lắng của mình nói với Cư Diên, mà anh ta nghe xong lại thản nhiên cười “Em thấy đẹp là được."
Trời ơi, câu này khiến người ta nghe vừa như ngồi trên đống lửa, vừa thụ sủng nhược kinh .
Thụ sủng nhược kinh Được sủng ái mà lo sợ.
Bộ rèm hơn chục vạn, nếu chọn sai, mẹ chắc chắn sẽ giết tôi
Nhưng sự tin tưởng của Cư Diên lại khiến tôi thấy dễ chịu phần nào, nhìn anh cũng thuận mắt hơn hẳn.
Cư Diên quan tâm chị tôi như thế, lại sẵn sàng bỏ tiền vì chị, sau này họ kết hôn rồi thì cũng là người một nhà với tôi. Tôi hà tất gì vì một giấc mơ hoang đường mà phòng bị anh như phòng trộm?
Đúng, thật quá bất công cho người ta.
Lên xe, Cư Diên lấy từ ngăn để đồ ra một cái túi đưa tôi
“Quà Giáng Sinh, hôm qua quên đưa cho em.”
Trên túi in logo của một thương hiệu trang sức nổi tiếng.
Tôi mở ra xem, bên trong là một chiếc vòng vàng trơn mảnh, còn gắn thêm hai chiếc lục lạc nhỏ.
Tuy không sánh bằng sợi dây chuyền thiên nữ của mẹ tôi, nhưng giá vàng giờ đắt đỏ như vậy, chiếc vòng này đối với tôi tuyệt đối là một món quà lớn.
Chỉ là vòng nhìn hơi rộng.
Nhớ lại hôm qua khi mọi người đều được nhận quà, tôi cũng hơi giận vì sao ai cũng có mà chỉ tôi là không.
Nhưng bây giờ tôi đã nghĩ thông rồi, hơn nữa Cư Diên không phải không mua cho tôi, mà chỉ là anh quên đưa mà thôi.
Xem xong, tôi bỏ lại vào túi, trả lại cho anh “Cái này quý giá rồi, em không nhận được đâụ Cảm ơn anh Cư Diên.”
Cập nhật 16/10/2025 Đã beta thêm xưng hô và cập nhật lại một số chỗ bị cắt ở chương cũ.
Lễ đã qua rồi, quên thì thôi.
Đồ đắt tiền thế này, lại không phải tặng trước mặt bố mẹ, có nhận tôi cũng chẳng dám đeo.
Cư Diên khẽ cười nhạt “Không thích thì anh tặng em cái khác.”
Tôi vội xua tay “Không phải không thích, mà thật sự không cần đâụ Anh xem, lễ cũng qua rồi, hơn nữa ở trường em đeo cũng bất tiện. Tóm lại, anh với chị em sống tốt là được, không cần mua quà gì cho em đâụ”
Tôi nhất mực từ chối, Cư Diên cũng không ép nữa, anh thản nhiên ném cái túi sang ghế phụ rồi “ừ" một tiếng, đưa tôi về trường.
Tới cổng trường, Cư Diên vừa đi, Yến Lạc đeo chiếc ba lô to tướng liền chạy tới hỏi “Liên Hạ, xe của ai thế? Ngầu quá.”
Tôi tự hào đáp “Anh rể tương lai của tôi chứ ai ”
Yến Lạc đi song song với tôi vào trường “Sao lại ngồi xe của anh ta?”
Tôi bèn kể cho cậu ấy chuyện chọn rèm cửa, Yến Lạc phản ứng y như tôi “Anh ta mà còn không biết chị Huân thích màu gì ư?”
“Cậu biết à?”
Yến Lạc “Màu xanh chứ gì, khăn lụa với túi xách của chị ấy đều là màu xanh.”
Cậu ấy để ý cả chuyện đó.
Nhưng mà hai nhà quen biết đã lâu, biết rõ cũng không có gì lạ, còn anh Cư Diên thì chắc ít chú ý.