Lồng Pha Lê
Chương 11
⬅ Trước Tiếp ➡

Trong tiếng còi inh ỏi, Cư Diên chẳng hề có ý nhích xe, chỉ bình thản nhìn bố tôi “Không sao đâu chú, tiện đường mà.”
Thấy anh ta kiên quyết như vậy, bố tôi liền mở cửa sau “Vậy thì phiền cháu nhé.”
Ông đặt túi của tôi lên ghế, ra hiệu “Để anh Cư Diên đưa con đi.”
Tôi thật sự không muốn lên xe của Cư Diên.
Nhưng bên cạnh còn có bố đứng đó, phía sau thì tiếng còi inh ỏi giục giã, tôi đành cắn răng bước lên.
Xe khởi động, tôi miễn cưỡng gọi một tiếng “Anh Cư Diên.”
Cư Diên đáp lại một câu, trong xe nhanh chóng rơi vào im lặng.
Tôi quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, cầu mong sao nhanh chóng đến trường.
Nhưng xe lại không chạy theo tuyến đường đến trường mà rẽ qua trục đường chính.
Tôi hơi căng thẳng “Anh Cư Diên, anh đi nhầm đường rồi, trường em ở đằng sau…”
Anh ta không quay đầu “Anh biết. Nhưng phiền em chút Liên Hạ, đi cùng anh làm việc này.”
Tôi nuốt khan, nắm chặt chiếc điện thoại trong túi “Em… em không đi được đâu, việc của anh thì em giúp gì được.”
Anh ta lại nói “Chỉ có em mới giúp được.”
“…Anh định làm gì?”
“Anh đã mua nhà tân hôn, nhưng chưa nói với Liên Huân. Anh muốn sau khi trang trí xong mới cho cô ấy một bất ngờ. Hôm nay đi chọn rèm cửa, anh lại không biết cô ấy thích màu gì nên muốn nhờ em chọn giúp.”
Nghe xong, tôi mới hơi thả lỏng “Ra là vậy.”
Có điều trong lòng tôi không khỏi nghĩ Ý tưởng tạo bất ngờ rất hay, nhưng sắp cưới đến nơi rồi mà vẫn không biết chị tôi thích màu gì, đúng là vấn đề lớn.
Cư Diên đưa tôi đến một cửa hàng rèm cửa ở khu trung tâm.
Vừa bước vào cửa liền có nhân viên mặc sườn xám bó eo kiểu truyền thống, mỉm cười tiếp đón chúng tôi.
Tôi đảo mắt một vòng, đây là cửa hàng bán rèm nhưng được trang trí như cung điện Louvre, từ trải thảm, treo tranh, trần nhà vẽ hoa văn, tới ánh đèn sáng nhưng không chói chiếu lên những tấm vải xung quanh, thêu thùa và hoa văn đều rất lấp lánh.
Tôi lén nhìn bảng giá tấm rèm gần nhất 580.
Xem kỹ hai lần, không thấy dấu thập phân.
Nếu là 580/1 cuộn thì cũng chấp nhận được, nhưng mà... phía sau có hai ký hiệu, tôi nheo mắt đọc “/m”?
Một tấm vải trơn không hoa văn gì mà 580/1 mét?
Sao không đi ăn cướp luôn đi
Có khoảnh khắc tôi thật sự muốn kéo Cư Diên ra ngoài nói “Chỗ này chém giá đó anh ”
Nhưng nghĩ lại, anh ta mua cho chị tôi chứ đâu phải cho tôi, lỡ anh ta muốn sắm đồ xịn cho chị tôi thì với số tiền này chắc cũng chẳng đáng là bao. Nếu tôi mà nói đắt, chẳng khác nào đang ám chỉ chị mình không xứng với những thứ này.
Thôi, im lặng thì hơn, tiền cũng chẳng phải của tôi, xót cái gì.
Nhân viên thấy phản ứng của tôi cũng không tỏ vẻ khinh thường, chỉ nhẹ nhàng cười “Hai vị thật là xứng đôi, hôm nay đến là để chọn rèm cho nhà tân hôn sau này sao?”
Tôi lập tức giải thích “Không phải, đây là bạn trai của chị em. Anh ấy đang giấu chị em chuyện sửa sang nhà mới, em chỉ đến chọn giúp rèm cửa thôi.”
Chị nhân viên vẫn giữ nụ cười “Thì ra vậy, chắc chị em cũng xinh đẹp như em nhỉ. Có người bạn trai và em gái quan tâm thế này, chị em chắc chắn rất hạnh phúc. Nếu muốn chọn họa tiết và màu sắc, xin mời lên tầng hai nhé.”
Wow, thái độ này không khiến người khác thấy gượng gạo chút nào, chuyên nghiệp thật.
Rèm cửa ở đây đắt quá, lẽ ra phải chọn kỹ, nhưng vừa lên tầng hai tôi đã để mắt đến một mẫu màu lam aquamarine gam nhạt, trong trẻo và rất đẹp.


⬅ Trước Tiếp ➡