⬅ Trước Tiếp ➡
Trong phòng không có ghế dựa, Lương Dĩ Thực đi lấy một chiếc thang an toàn nhỏ. Anh trèo lên, còn Dụ Sanh đứng dưới giữ thang cho chắc.
Lương Dĩ Thực cẩn thận nhấc chiếc thùng xuống, nhưng khi anh cầm chiếc thùng trên tay, việc xuống thang không thuận tiện. Dụ Sanh vội giơ tay nhận lấy.
Bang
Giây tiếp theo, chiếc thùng rơi thẳng xuống đất.
Dụ Sanh hốt hoảng lùi lại hai bước theo phản xạ, mặt tái mét, vội vàng nói
"Thật xin lỗi, em... em không giữ chắc."
Lương Dĩ Thực lập tức bước xuống thang, cau mày nhìn cô đầy lo lắng
"Em không sao chứ? Có bị thương ở đâu không?"
Vừa nói, anh vừa kéo tay cô lên để kiểm tra cẩn thận.
Chiếc thùng làm bằng gỗ cũ, có vài miếng kim loại gỉ. Nếu chẳng may cọ vào tay thì phải xử lý ngay.
Bàn tay anh ấm áp, nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay mảnh khảnh, trắng ngần của cô. Hai người đứng gần nhau đến mức hương gỗ thoang thoảng trên người anh như bao trùm lấy cô. Trái tim Dụ Sanh đập loạn nhịp, từng tiếng vang như muốn thoát ra ngoài lồng ngực.
Cô lí nhí xin lỗi, giọng nhỏ đến mức như tan vào không khí
"Em xin lỗi... thật sự xin lỗi..."
Lương Dĩ Thực vừa kiểm tra xem cô có bị thương không, vừa ngước mắt lên, dịu dàng an ủi
"Không sao đâu, em không cần xin lỗi. Là lỗi của anh. Chiếc thùng này nặng quá. Tay em vừa dọn nhiều đồ nặng, khi đưa ra đỡ trên không dễ bị trượt lực. Anh không suy nghĩ kỹ đã để em nhận lấy."
Khi nhìn thấy góc thùng lướt qua tay cô, anh không khỏi căng thẳng. May mắn, lòng bàn tay cô chỉ hơi đỏ, không có vết thương nghiêm trọng nào.
Thấy vậy, anh mới yên tâm, nhưng cũng giật mình khi nhận ra mình vẫn đang nắm lấy tay cô. Anh vội buông tay ra, bước lùi một bước để tạo khoảng cách.
Sau khi xác nhận Dụ Sanh không bị thương, Lương Dĩ Thực mới quay lại nhặt chiếc thùng rơi trên sàn.
Chiếc thùng gỗ kiểu cũ không khóa, bên trong đựng toàn sách vở và vài món đồ lưu niệm của anh. Lúc rơi xuống, mọi thứ văng tung tóe khắp nơi.
Lương Dĩ Thực ngồi xuống, nhanh chóng gom đồ lại.
Thấy vậy, Dụ Sanh cũng ngồi xuống bên cạnh, nhẹ nhàng xoa cổ tay, rồi cúi đầu giúp anh nhặt.
Ngón tay thon dài của Lương Dĩ Thực lướt qua, chỉ trong vài phút, anh đã sắp xếp mọi thứ gọn gàng.
Khi chỉ còn lại cuốn sách cuối cùng, anh vừa cầm lên thì một bức ảnh kẹp bên trong không may rơi ra.
Dụ Sanh ngồi gần, tiện tay nhặt một tấm ảnh lên.
Khi Dụ Sanh định cúi xuống nhặt tấm ảnh khác, Lương Dĩ Thực đã nhanh chóng nhặt lên.
Động tác của anh rấtnhanh, bức ảnh chỉ lóe qua trước mặt cô một thoáng. Nhưng tɾong khoảnh khắc đó, Dụ Sanh vẫn kịp liếc thấy một chút nannan
Đó là một bức ảnh chụp chung của hai người.
Chàng trai tɾong ảnh là Lương Dĩ Thực thời đại học, nét mặt còn mang vẻ non nớt của tuổi trẻ. Còn cô gái bên cạnh thì không nhìn rõ.
Có vẻ như Lương Dĩ Thực rấttrân trọng bức ảnh này. Anh cẩn thận cất đi với vẻ hơi căng thẳng.
Dụ Sanh cảm thấy hơi xấu hổ.
Cô có cảm giác mình vừa vô tình nhìn trộm một bí mật của anh.
Cúi đầu xuống, cô đang định đưa tấm ảnh tɾong tay mình cho anh thì ánh mắt chợt khựng lại.
Trong ảnh, cô thấy Mạnh Tây Châụ
Tấm ảnh ghi lại hình ảnh sinh nhật năm mười chín tuổi của cô.
Cô đội một chiếc mũ sinh nhật, hai tay chắp lại, nhắm mắt ước nguyện trước ánh nến.
Cô ngồi ở giữa, bên cạnh là Mạnh Tây Châu đang ch0àng tay qua vai cô. Xung quanh là những người bạn thân thiết của cả hai, tɾong đó có Cách Ninh, Chu Tịnh và vài người bạn của Mạnh Tây Châụ
Khoảnh khắc ấy như dòng ký ức cuốn ngược về.
Sinh nhật cô vào mùa hè.
Khi cô tròn mười chín tuổi, đúng lúc kỳ thi cuối kỳ diễn ra. Môn thi cuối cùng lại rơi vào buổi tối.
Cô nhớ mình đã phụng phịu than thở với Mạnh Tây Châu rằng sinh nhật thế này chẳng còn gì vui.
⬅ Trước Tiếp ➡