⬅ Trước Tiếp ➡
Nhà cô gần trường nên không cần mang quá nhiều hành lý. Thêm nữa, tɾong kỳ nghỉ hè, cô đã nhờ một chị khóa trên mua sẵn đồ dùng cần thiết cho ký túc xá, nên cũng không cần bố mẹ đi cùng.
Ở tuổi 18, Dụ Sanh tươi trẻ và tràn đầy sức sống. Cô luôn tò mò với mọi thứ và muốn tự mình khám phá.
Trường đại học Minh Thành rấtrộng lớn. Sau khi h0àn thành các thủ tục tại học viện, cô đến phòng hậu cần để nhận chìa khóa ký túc xá. Trên đường đi, cô lịch sự từ chối sự giúp đỡ của vài anh chị khóa trên muốn đưa cô đến ký túc xá.
Chiều muộn, ánh mặt trời như hòa tan tɾong sắc vàng rực rỡ của h0àng hôn.
Dụ Sanh nhanh chóng tìm được ký túc xá. Khi cô đến, các bạn cùng phòng đã có mặt và đang dọn dẹp, sắp xếp giường chiếụ
Sau khi làm quen với mọi người, cô quyết định ra ngoài ăn tối trước, rồi đi tìm chị khóa trên để lấy đồ dùng.
Trời nóng oi bức, cô không muốn ăn uống gì nặng̝ bụng nên chọn một quán phở nhỏ.
Người bán hàng nhanh nhẹn chuẩn bị đồ ăn, chỉ tɾong vài phút đã gần xong.
Trong lúc chờ, Dụ Sanh lấy thẻ sinh viên ra để thanh toán.
Tít
Thẻ quẹt không thành công.
Cô ngạc nhiên nhìn thẻ, rõ ràng trước đó đã nạp tiền.
Người bán hàng hiểu chuyện, cười nói
"Cháu là tân sinh đúng không? Nạp tiền vào thẻ mà chưa kích hoạt rồi."
Dụ Sanh chợt nhớ ra rằng tɾong hướng dẫn dành cho tân sinh có nhắc đến việc thẻ cần kích hoạt sau khi nạp tiền. Cô xấu hổ đến mức mặt đỏ bừng
"Vậy... có thể thanh toán bằng chuyển khoản không ạ?"
Người bán hàng ái ngại lắc đầu
"Không được đâu, cháu ạ."
Bỗng, một giọng nói trầm ấm vang lên từ phía sau
"Dùng thẻ của tôi đi."
Cô quay đầu lại, và lần đầu tiên nhìn thấy Lương Dĩ Thực.
Bữa ăn đầu tiên tại Đại học Minh Thành của Dụ Sanh là do Lương Dĩ Thực mời.
Quầy triển lãm nhanh chóng được dọn xong và đặt ở một góc tầng một, chờ thợ trang trí đến lắp đặt.
Sau khi ký xác nhận giao hàng, người thợ lái xe trở về Đồng Thành.
Tiễn thợ đi xong, Dụ Sanh và Lương Dĩ Thực ngồi nghỉ trên chiếc ghế đá tɾong sân nhỏ.
Cô đưa cho anh một chai nước, chân thành cảm ơn
"Cảm ơn anh nhiều, sư huynh."
Anh nhận lấy, mỉm cười dịu dàng
"Dụ Sanh, em không cần khách sáo như vậy."
Anh dừng lại một chút, rồi bổ sung
"Và cũng không cần gọi anh là sư huynh."
Động tác uống nước của Dụ Sanh khựng lại.
Không gọi anh là sư huynh? Vậy gọi là gì?
Cô ngước lên, nhìn anh đầy ngơ ngác. Má cô ửng hồng, ánh mắt mang chút bối rối.
"Gọi tên anh là được rồi."
Ánh hoàng hôn màu cam chiếu lên gương mặt của Lương Dĩ Thực, khiến biểu cảm của anh càng thêm dịu dàng
"Đã tốt nghiệp lâu rồi, em không cần gọi anh là sư huynh nữa."
"À..." Cô khẽ đáp, có chút lúng túng.
Đúng là đã tốt nghiệp lâu rồi, nhưng cô đã gọi anh là sư huynh nhiều năm như vậy, giờ sửa miệng thật không dễ dàng.
Suy nghĩ một lát, cô quay đầu, mỉm cười rạng rỡ
"Được thôi, nhưng chắc em cần một chút thời gian để quen."
Cô nhớ đến việc anh đột nhiên xuất hiện, liền hỏi
"Anh đến đây có việc gì sao? Hay là còn đồ gì chưa lấy?"
Lương Dĩ Thực khẽ gật đầu, giải thích
"Hồi đại học, tài liệu chuyên ngành và mấy cuốn sách ghi chú của anh đều để ở đây. Gần đây anh cần nghiên cứu lại nên phải lấy chúng."
Dụ Sanh nhanh nhẹn nói
"Để em đi cùng anh lấy."
Phòng cất giữ nằm ở tầng 3, là căn phòng duy nhất trên tầng, ngay cạnh cầu thang, dùng để chứa đồ đạc linh tinh.
Mặc dù phòng chất đầy đồ, nhưng rất gọn gàng. Điều này cho thấy Lương Dĩ Thực là người ngăn nắp, sạch sẽ. Một số thùng gỗ được xếp chồng lên nhau ngay ngắn. Thấy anh bận rộn, Dụ Sanh cũng bước lên hỗ trợ.
Cuốn sách anh cần nằm trong một chiếc thùng gỗ, mà thùng này lại đặt trên nóc tủ cao nhất. Muốn lấy được thì phải trèo lên ghế.
⬅ Trước Tiếp ➡