“Đừng nói gì vội.” Nguyên Y giơ tay ngăn lời bà ta rồi đi thẳng đến bên cô gái trẻ đang ngồi bất an.
Sắc mặt cô gái nhợt nhạt, gầy yếu, biểu hiện rõ sự suy nhược dinh dưỡng, ánh mắt đờ đẫn, hoàn toàn không phản ứng với sự tiến lại gần của Nguyên Y.
Nhìn con gái trong tình trạng này, bà chủ nhà đưa tay lau nước mắt “Từ hôm qua đến giờ nó cứ thế này, hỏi gì cũng không nói, ép quá thì chỉ biết khóc.”
Ngay khi nhìn thấy Hà Diễm, Nguyên Y đã đoán được phần nào.
Lúc này, cô đặt tay lên bắt mạch, càng khẳng định suy đoán ban đầụ
“Là Đào Hoa Sát.” Nguyên Y buông tay Hà Diễm ra rồi khẽ nói.
Bà chủ nhà ngây người “Gì cơ? Đào Hoa Sát?”
Ông Hà cũng bắt đầu căng thẳng.
Đào hoa thì ông ta biết, nhưng Đào Hoa Sát… Nghe thôi đã thấy chẳng lành gì
“Nguyên Y… không, Nguyên đại sư, sao con gái tôi lại dính phải Đào Hoa Sát? Nó còn cứu được không?” Bà chủ nhà lập tức lo lắng hỏi dồn.
“Tôi là huyền y, đừng gọi tôi là đại sư.” Nguyên Y nhíu mày, sửa lại cách gọi.
Bà chủ nhà chẳng còn tâm trí quan tâm đến những điều đó, vội vàng gật đầu đổi cách xưng hô rồi hỏi lại câu hỏi ban nãy.
Nguyên Y mỉm cười “Nếu tôi đã bảo bà đến tìm tôi thì đương nhiên tôi có cách giải quyết.”
“Thật không?” Bà chủ nhà mừng rỡ đến rơi nước mắt, ông Hà đứng bên cạnh cũng không ngừng cảm ơn.
Nguyên Y ngắt lời họ “Tôi làm nghề này có quy tắc riêng. Tôi nói rõ trước, để giải trừ Đào Hoa Sát trên người cô ấy, tôi lấy phí mười ngàn. Ngoài ra, do bị tổn thương nguyên khí, cô ấy cần phải đeo bùa thuốc do tôi chế, giá bùa là tám ngàn. Tổng cộng là mười tám ngàn, không nhận nợ.”
“Mười tám ngàn ” Bà chủ nhà kêu lên kinh ngạc, không dọa được Nguyên Y, nhưng lại làm con gái mình giật mình sợ hãi.
“Bà làm con bé sợ rồi đấy ” Ông Hà quát vợ.
Sắc mặt bà chủ nhà thay đổi liên tục, nhìn Nguyên Y với ánh mắt nghi ngờ.
Nguyên Y vẫn điềm nhiên, chỉ tay về phía cửa “Tôi làm ăn thật thà, không muốn bỏ tiền thì có thể đi.”
“Nhưng mười tám ngàn đắt quá…” Bà chủ nhà tiếc tiền.
“Im miệng ”
Ông Hà quát ngắt lời vợ, sau đó quay sang Nguyên Y, trong ánh mắt mang theo vài phần kính sợ “Nếu… nếu không giải trừ, con bé sẽ thế nào?”
Nguyên Y nhướn mày nhìn Hà Diễm đang ngồi đờ đẫn một bên “Sẽ giống như bây giờ, tinh thần ngày càng mơ hồ, dần dần mất đi ý thức, thậm chí còn có ý định tự sát lần nữa.”
Sắc mặt vợ chồng bà chủ nhà thay đổi rõ rệt.
Không phải bọn họ không có tiền, chỉ là nhất thời tiếc của.
“Làm đi ” Ông Hà nghiến răng quyết định.
Bà chủ nhà mở miệng định nói gì đó, nhưng cuối cùng vẫn im lặng.
Nguyên Y gật đầu, bước đến sau lưng Hà Diễm. Không ai thấy cô làm gì, chỉ thấy Hà Diễm lộ vẻ đau đớn rồi một luồng khí đỏ rực bay ra từ giữa trán cô ấy, rơi vào tay Nguyên Y.
Cảnh tượng này khiến vợ chồng bà chủ nhà sững sờ.
Nguyên Y nhìn chằm chằm vào luồng khí đỏ máu trong tay, lẩm bẩm “Đào Hoa Sát đều gieo vào hồn yêu, nhìn màu sắc này, sát khí đã rất nặng, không ngạc nhiên khi cô ấy có ý định tự sát.”
“Á ” Ngay lúc Nguyên Y nói xong, Hà Diễm bỗng ôm đầu kêu gào đau đớn.
“Diễm ” Bà chủ nhà lao tới ôm con gái vào lòng, vỗ về an ủi “Diễm, đừng sợ, đừng sợ con ”