“Tiểu Thụ, mang cái này bên mình, ngoài lúc tắm thì không được tháo ra.” Nguyên Y đích thân đeo bùa cho cậu bé rồi căn dặn.
“Vâng, con nhớ rồi ạ.” Tiểu Thụ nghiêm túc gật đầu, nhét lá bùa vào trong cổ áo.
“Được rồi, chúng ta gọi đồ ăn ngoài nhé.” Nguyên Y vỗ tay, đứng dậy lấy điện thoại ra.
Nguyên chủ chưa bao giờ nấu ăn cho Tiểu Thụ, cô cũng không chắc nguyên chủ có biết nấu không, nhưng cô thì chắc chắn là không.
Thế nên, ba bữa của hai mẹ con tạm thời chỉ có thể dựa vào việc đặt đồ ăn ngoài.
Còn chuyện ra ngoài, hiện tại cô chưa định làm. Quần áo mới cô mua nhanh nhất cũng phải sáng mai mới giao đến.
Tối hôm đó, cuối cùng Nguyên Y cũng có được một giấc ngủ yên bình.
Mặc dù Tiểu Thụ đã có phòng riêng, nhưng Nguyên Y vẫn để cậu bé ngủ cùng mình.
Tối hôm qua là lần đầu tiên được ngủ cùng mẹ, ánh mắt vừa e dè vừa hạnh phúc của Tiểu Thụ không qua khỏi mắt cô.
Sáng hôm sau, Nguyên Y bị tiếng chuông điện thoại đánh thức. Cô thấy Tiểu Thụ đã tỉnh từ trước, cậu bé đang bò đến mép giường để với lấy chiếc điện thoại.
“Alo, mẹ cháu đang ngủ, bác có thể gọi lại sau được không?” Tiểu Thụ bắt máy, hạ giọng nói khẽ, sợ làm mẹ tỉnh.
Nhìn thấy cảnh này, khóe môi Nguyên Y bất giác cong lên. Cô duỗi tay ôm lấy con trai vào lòng rồi hít một hơi mùi sữa thơm phức trên người cậu bé “Tiểu Thụ, mẹ dậy rồi.”
“Mẹ ơi, có phải con làm mẹ thức không?” Khuôn mặt nhỏ của cậu bé lộ rõ vẻ áy náy.
“Không phải tại Tiểu Thụ đâụ” Cô chạm nhẹ vào mũi cậu bé rồi cầm lấy điện thoại. Khi nhìn qua tên người gọi hiện trên màn hình, trong lòng cô đã hiểu rõ.
“Alo, tôi là Nguyên Y.”
Đầu dây bên kia vang lên giọng nói gấp gáp của bà chủ nhà “Nguyên Y, cầu xin cô, hãy giúp con gái tôi ”
Ánh mắt Nguyên Y lóe lên, cô đọc địa chỉ nhà mới của mình cho bà chủ nhà “... Dẫn con gái bà đến đây. Tiện thể nhớ mua bữa sáng cho tôi và con trai tôi.”
Trong căn phòng ăn sáng sủa, Nguyên Y đang cùng con trai ăn bữa sáng do bà chủ nhà mang đến.
Bữa sáng là cháo hầm lâu và bánh bao nhân cua mà Nguyên Y cố ý đặt.
Trước mặt Tiểu Thụ còn có thêm một ly sữa.
“Tiểu Thụ.” Phát hiện ánh mắt con trai đang len lén nhìn về phía phòng khách, Nguyên Y lên tiếng.
“Mẹ ” Tiểu Thụ lập tức quay đầu lại.
Nguyên Y mỉm cười dịu dàng với con “Ăn xong thì về phòng mình chơi trước nhé?”
“Dạ dạ.” Tiểu Thụ gật đầu liên tục rồi nhanh chóng ăn cho xong.
Mười phút sau, khi Tiểu Thụ đã về phòng mình, Nguyên Y mới bước vào phòng khách, ánh mắt dừng ở phía gia đình ba người của bà chủ nhà.
May mắn là buổi sáng vừa kịp nhận lại quần áo đã giặt nên Nguyên Y mới có thể mặc một bộ đồ ở nhà thoải mái để gặp khách.
Trang phục rộng rãi làm cô bớt đi vài phần quyến rũ thường ngày, thay vào đó lại toát lên vẻ lười nhác và tùy ý.
Ngay khi cô xuất hiện, ánh mắt ông Hà, chồng bà chủ nhà lập tức dán chặt vào người cô.
“Á Bà véo tôi làm gì?” Ông Hà đột nhiên kêu lên, ôm cánh tay bị véo, trừng mắt nhìn vợ.
Bà chủ nhà lườm chồng một cái đầy oán trách, sau đó quay sang Nguyên Y với nụ cười lấy lòng “Nguyên… Nguyên Y, cô ăn xong chưa? Con gái tôi nó…”