Tống Khuynh Thành đi vào sảnh tiệc dưới sự chú ý của mọi người, mà không có chút bối rối nào, giống như cô mới là chủ nhân của tiệc sinh nhật này. Đầm cúp ngực màu đỏ, ở trên búi tóc bằng trâm cài xuyên qua, lộ ra bờ vai trắng và đường cong xương quai xanh tuyệt đẹp, kiểu dáng váy đơn giản phác họa vòng eo thon gọn, dáng người cô hơi gầy, nên chỗ cần đẫy đà phát triển rất tốt, ánh đèn vàng lộng lẫy chiếu rọi đôi chân thon dài trắng nõn có phần sáng bóng óng ánh.
Màu đỏ yêu dã mặc trên người cô không những không khiến người khác cảm thấy diễm tục, mà trái lại là xinh đẹp thanh tao.
Cát Văn Quyên cười lạnh "Lục Tích Sơn, cháu gái này của ông rất có tiền đồ đấy "
Rõ ràng là bà ta chọn cho cô lễ phục thanh lịch màu vàng ánh. Trong tiệc rượu nhà siêu giàu thế này, ăn mặc rất quan trọng, nếu quá bình thường thì có vẻ không hòa hợp, mà quá nổi bật thì giọng khách át giọng chủ, người khác mời mình đến dùng tiệc không phải để mình cướp sự nổi bật của người ta, nhưng Tống Khuynh Thành lại giống như không hiểu đạo lý này.
Còn nói cô thật sự không hiểu, thì Cát Văn Quyên không tin
Trong buổi tiệc, rất nhiều khách khứa dừng lại cuộc nói chuyện, đặc biệt là những người đàn ông, đều nhìn chằn chằm mỹ nhân váy đỏ yêu kiều đi qua đi lại trong đám người, thậm chí còn muốn biết đây là con gái nhà ai.
Tống Khuynh Thành như không quan tâm những ánh mắt này, cô đi tới trước mặt Lục Tích Sơn và Cát Văn Quyên, khẽ cười “Chú thím, cháu tới muộn vì trên đường hơi bị kẹt xe.”
Lục Tích Sơn thả lỏng lông mày "Tới là tốt rồi."
Không bao lâu, có một cậu chủ trẻ tuổi đi tới chào hỏi, tầm mắt không có chút cấm kỵ rơi vào trên người Tống Khuynh Thành, Cát Văn Quyên đành phải kéo tay Tống Khuynh Thành qua, cười gượng giới thiệu "Khuynh Thành, cậu đây chính là tổng giám đốc Tiểu Chu của tập đoàn Quảng Mậụ"
"Chào tổng giám đốc Tiểu Chụ" Tống Khuynh Thành dịu dàng nói, nắm nhẹ tay đối phương rồi liền buông ra.
Tổng giám đốc Tiểu Chu cảm thấy rất có hứng thú với cô, vừa định bắt chuyện nói vài câu, thì bên cạnh chen vào một giọng nữ cười nhạo "Chu Nam, trước khi anh bắt chuyện với người ta, anh phải nói cho cô Tống biết anh có bao nhiêu tài sản, có thể anh không biết, cô Tống này am hiểu nhất chính là nhìn dưới đĩa thức ăn đấy."
m lượng đối phương không thấp, hình như cố ý cho nhiều người nghe thấy.
Sắc mặt Lục Tích Sơn và Cát Văn Quyên không hề tốt, Tống Khuynh Thành lại bình tĩnh, mỉm cười nhìn vẻ mặt khıêu khích của Cố Thanh Vi "Nhưng đáng tiếc cô Cố là cái đĩa vừa lớn lại vừa cứng, nếu không để đồ ăn sẽ rất ngon."
"Phụt…." Không biết là ai bật cười.
Sắc mặt Cố Thanh Vi trắng xanh đan xen "Tống Khuynh Thành, cô đừng có quá đáng "
Tống Khuynh Thành không để ý cô ta, hướng về tổng giám đốc Tiểu Chu nói xin lỗi, rồi chào Lục Tích Sơn, sau đó xoay người đi toilet.
Một lần nữa câu dẫn vô số ánh mắt của đàn ông đi theo.
Ra khỏi sảnh tiệc, Tống Khuynh Thành hỏi đường từ người hầu, đi thẳng về phía toilet, đi chưa được mấy bước, giọng nói Cố Thanh Vi ở phía sau lại vang lên "Tống Khuynh Thành "
Quay đầu lại, một ly rượu đỏ liền giội vào người cô.