⬅ Trước Tiếp ➡
"Chẳng có gì lạ." Tống Khuynh Thành lật sách giáo khoa đến trang mà lần trước giáo viên nói, cụp mắt xem lướt qua nội dung, thuận miệng đáp “Kỳ thi tháng trước, cậu ấy thi rớt bốn môn."
Khoa học xã hội tổng cộng có sáu môn học...
Thấy dáng vẻ Tống Khuynh Thành không có chút để ý, An Nhiễm định mở miêng nói gì đó, nhưng giáo viên đã vào lớp, cô ấy không thể làm gì khác hơn là nuốt lại lời vừa đến bên miệng.
Giáo viên giải thích vì sao đến lớp muộn, rồi rất nhanh tập trung vào bên trong bài giảng.
Giáo viên chỉ điểm quan trọng trên màn hình chiếu, ở dưới lớp thì học sinh múa bút thành văn.
Tống Khuynh Thành dừng động tác viết lại, thất thần nhìn kiểu chữ màu đen như mực phác họa ra chữ ‘Phòng’, trong đầu chợt hiện ra đôi mắt sâu không thấy đáy, quyết đoán, bình tĩnh.
...
Buổi trưa, Tống Khuynh Thành nhận được điện thoại của Lục Tích Sơn.
Sau khi nghe Lục Tích Sơn nói rõ mọi chuyện, cô chỉ trầm thấp nói một tiếng vâng rồi cúp điện thoại, đứng một chỗ hồi lâu cô mới rời khỏi cầu thang, đi tới văn phòng chủ nhiệm lớp xin nghỉ.
Gần tối, hết giờ học, Tống Khuynh Thành không về lại ký túc xá, mà đi thẳng ra cổng trường học.
Xe nhà họ Lục đã chờ sẵn.
Xe không đi thẳng đến khách sạn nơi tổ chức tiệc sinh nhật, mà đi vòng một chuyến đến salon.
"Đây là váy bà Lục đã chuẩn bị cho cô." Thấy người đã đến, thợ trang điểm liền đi lấy lễ phục màu vàng ánh.
Tống Khuynh Thành nhìn váy đỏ treo ở cách đó không xa "Đổi thành cái này."
Chừng bảy giờ tối, khách sạn Bốn Mùa.
Nơi tổ chức buổi tiệc mừng sinh nhật lão thủ trưởng quân khu Nam Thành đã về hưụ
Ở giữa đại sảnh khách sạn dựng thẳng một tấm bảng vàng ‘Mừng đại thọ 80 tuổi bố vợ, ngài Cổ Thủ Nghiệp.”
Nhà họ Cố là một trong hai gia tộc lớn hàng đầu ở thành phố, những vị khách có thể xuất hiện trong bữa tiệc tối nay không giàu sang thì cũng cao quý, còn có không ít chính trị gia nổi tiếng hiện nay. Mặc dù nhà họ Lục đã suy tàn nhưng gia đình Cát Văn Quyên có bố bà ta từng là thị trưởng Nam Thành, anh trai bà ta hiện là quan chức cấp cao ở một thành phố trực thuộc trung ương và có một vị trí trong giới chính trị, nên để có một tấm thiệp mời đối với Cát Văn Quyên mà nói cũng không phải là chuyện khó.
Mắt thấy tiệc rượu đã sắp bắt đầụ
Cát Văn Quyên nói tạm biệt với người đang nói chuyện cùng, trở lại bên cạnh Lục Tích Sơn, nụ cười trên mặt không còn nữa, hạ thấp giọng tức giận nói "Tôi đã nói ông nên đích thân đi đón người, ông lại nói không cần, bây giờ hay rồi, lát nữa tổng giám đốc Lưu tới, tôi bàn giao thế nào đây?"
"Chờ một chút, còn chưa bắt đầu mà?" Lục Tích Sơn cau mày.
Vừa dứt lời, ở cửa ra vào sảnh xuất hiện một màu đỏ gây chú ý, trong nháy mắt trở thành tiêu điểm toàn buổi tiệc.

⬅ Trước Tiếp ➡