Chương 11
quá, tiểu huyệt bị lưỡi anh 𝓁ϊếʍ sướng quá, sướng chết mất!!
Ưm!!
Liếm em nữa đi!!" Tống Lương nghe những tiếng яên la gọi tình ɖa^ʍ đãng của con ả này, trong lòng chỉ muốn chửi thề một tiếng "Đệt".
Cô dùng ɖa^ʍ huyệt kẹp chặt gối của anh để tự sướng, vậy mà trong đầu lại hoang tưởng ra cảnh đang được anh dùng miệng 𝓁ϊếʍ l*n cho cô!
Hôm nay Tống Lương mặc quần thun rộng rãi.
Nhìn cảnh tượng kích dục đó, anh không nhịn nổi nữa, thò tay vào trong quần lôi "con cự long" đang sưng tấy vì cương cứng ra ngoài.
Con đàn bà bên trong đang kẹp gối của anh tự sướng, còn anh thì đứng ngoài cửa nắm cự vật tự quay tay.
...
Bị kích thích tột độ, tay Tống Lương tuốt lộn cự vật với tốc độ chóng mặt.
Một bên văng vẳng tiếng яên la ɖa^ʍ đãng của con ɖa^ʍ phụ, một bên anh điên cuồng sục 🐤 ngay trước cửa phòng.
Hướng Châu dường như đã bị khoái cảm nhấn chìm, khi sắp lên đỉnh, tiếng яên rỉ của cô càng trở nên chói tai và cuồng dại hơn.
Tống Lương cũng chẳng hiểu bản thân bị sao nữa.
Bình thường anh có thể "trụ" được rất lâu nhưng nghe tiếng яên la đê mê của con lẳng lơ này, anh lại không thể kiềm chế nổi.
Đúng lúc cô hét lên đạt đỉnh, anh cũng xuất tinh, phóng một luồng tinh dịch đặc quánh ra tay.
Thấy con ɖa^ʍ phụ chuẩn bị kết thúc, sợ bị phát hiện, anh vội vã lẩn nhanh vào phòng tắm.
Dọn dẹp sạch sẽ cơ thể, vừa giải quyết được một hiệp nên người anh nhẹ nhõm sảng khoái hẳn.
Anh mở vòi nước nóng, rửa sạch tay và "cậu nhỏ", lấy khăn lau khô rồi mặc lại quần.
Tống Lương đinh ninh rằng với tiếng động lớn do anh cố ý tạo ra khi đóng mở cửa, con lẳng lơ kia nghe thấy chắc chắn sẽ chui tọt vào phòng trốn.
Ai dè lúc anh bước ra, hai người lại mặt chạm mặt ɖu.ng nhau cái rụp.
Cô không hề trốn vào phòng, mà cứ thế đứng sững ngay trước cửa phòng tắm.
Lúc này tяên người cô vẫn không có lấy một mảnh vải che thân.
Trạng thái trần truồng nguyên thủy.
Ban nãy tiểu huyệt vừa bị cọ xát sướng rơn nên giờ vẫn còn rỉ nước.
Cô để mặc cho ɖa^ʍ thủy rỉ ra tong tỏng, tịnh không thèm lau chùi.
Vài cọng lông mu ướt át vểnh lên, tiểu huyệt vẫn còn hơi hé mở.
Dẫu sao thì ban nãy vừa bị vạch rộng ra kẹp góc gối, giờ vẫn chưa kịp co lại hình dáng ban đầu, phần mị nhục non nớt bên trong hơi lộn ra ngoài phơi bày trước mắt anh.
Tống Lương trân trân nhìn Hướng Châu trần truồng đứng trước mặt mình.
Hướng Châu uốn éo vòng eo ɖa^ʍ đãng bước tới, tiến sát lại gần anh, lúng liếng hỏi: "Anh Tống, sao tự dưng lại về giờ này?
Không trông tiệm dưới nhà à?" Ánh mắt Tống Lương dán chặt vào thân hình trần truồng không mảnh vải che thân của cô.
Cô dám trắng trợn khoe khoang cái dáng vẻ ɖa^ʍ đãng này trước mặt anh.
Anh cau mày chất vấn: "Giữa thanh thiên bạch nhật, ở nhà lại tồng ngồng không mặc quần áo?" Nghe câu hỏi đó, Hướng Châu cố tình đưa tay lên xoa nắn bầu ngực của mình, vê nhẹ núm √υ", lả lơi đáp: "Dạo này trời oi bức quá mà anh, em chịu không nổi, muốn giải phóng cơ thể một chút.
Cởi trần thế này cho mát mẻ, dẫu sao thì cũng nóng quá mà.
Em làm ảnh hưởng đến anh sao?" Tống Lương nghe xong liền cười khẩy một tiếng.
Nhìn cảnh cô tự tay xoa nắn bầu ngực mình, anh móc mỉa: "Trời nóng thì cô vê √υ" làm cái quái gì?
Trời nóng làm cô ngứa l*n, ngứa √υ" à?" Vốn dĩ Hướng Châu chỉ dùng một tay xoa nắn đầu ti, nghe anh khích bác, cô dứt