Chương 10
nếu bị đàn ông thao ngần ấy năm mà vẫn giữ được độ khít khao thì chỉ có thể giải thích là do sinh lý của Khương Đồ Sinh kém cỏi, hàng họ lại quá khiêm tốn.
Nếu để cự vật vĩ đại của anh vào trận, thao liên tục vài năm, đảm bảo cái lỗ đó đã bị nong rộng ngoác ra rồi.
...
Hướng Châu dường như đang cố tình khiêu khích anh.
Mỗi lần tắm xong, cô luôn viện cớ để lại chiếc áo lót và quần lót vừa thay ra, chưa thèm giặt, vứt chỏng chơ tяên chậu rửa mặt.
Cô biết tỏng lúc anh về kiểu gì cũng vào nhà tắm nên cố ý bày ra trước mắt cho anh nhìn.
Cô cũng chẳng thèm dọn dẹp hiện trường tяên chiếc gối của anh, cứ để mặc vũng ɖa^ʍ thủy ướt đẫm nằm chễm chệ ở đó.
Rõ rành rành ra đấy, một bãi nước nôi nhầy nhụa, cô nhất quyết không lau chùi, giống như cố tình để lại cho anh ngửi vậy.
Tống Lương không đoán được con đàn bà này đang ủ mưu gì.
Nhưng nếu cô đã muốn chơi trò mèo vờn chuột thì anh sẵn sàng phụng bồi.
Bày ra đủ thứ trò khiêu gợi thế này, rõ ràng là đang cố tình quyến rũ anh rồi còn gì.
Chắc là do chồng chết, phòng không gối chiếc, ɖa^ʍ huyệt ngứa ngáy thèm khát cự vật nên mới để mắt tới anh.
Ngay từ ngày đầu tiên cô xách vali đến đây, vô tình (hay cố ý) phô bày cặp mông lọt khe cho anh xem, Tống Lương đã lờ mờ đoán được ý đồ của cô rồi.
Đúng là một ɖa^ʍ phụ đói khát.
Hai ngày tiếp theo, Hướng Châu lại vác mặt ra ngoài xin việc nhưng lúc về vẫn bài ca cũ rích: chưa tìm được việc, tìm hoài không thấy chỗ nào ưng ý.
Tống Lương cũng hiểu, ở thành phố lớn tìm được một công việc tử tế đâu phải dễ, cô lại kén cá chọn canh cũng là lẽ thường tình.
Hôm nay Hướng Châu lại lấy cớ nghỉ ngơi, ở lì trong nhà không ra ngoài.
Kể từ cái hôm vô tình bắt gặp cô tự sướng tяên gối của mình, Tống Lương luôn đinh ninh rằng mỗi khi cô ở nhà một mình, chắc chắn lại lén lút lẻn vào phòng anh, ngồi chễm chệ tяên gối của anh mà thủ ɖa^ʍ, hoang tưởng ra cảnh được anh đè ra thao.
Hôm nay tiệm vắng khách, anh đoán mò con ɖa^ʍ phụ tяên lầu mãi không chịu ló mặt xuống, tám phần mười là lại đang "tự xử" rồi.
Anh lại rón rén bước lên lầu và quả không nằm ngoài dự đoán.
Y như những lần trước, vừa bước tới cửa phòng, anh đã nghe thấy tiếng яên rỉ ɖa^ʍ đãng của người đàn bà đó văng vẳng bên tai.
Lần này anh dứt khoát bước đến cửa, nhìn thẳng vào bên trong.
Lần này Hướng Châu không xài đồ chơi hỗ trợ nữa, mà cô trực tiếp...
Cưỡi hẳn lên chiếc gối của anh.
Tống Lương đứng bên ngoài quan sát rõ mồn một.
Hướng Châu đã lột phăng chiếc váy ngủ, bên trong hoàn toàn trống không, trần truồng không một mảnh vải che thân.
Cô vứt váy sang một bên, dang rộng hai chân, quỳ gối tяên giường, kẹp chặt chiếc gối của Tống Lương giữa hai đùi.
Cô kẹp chiếc gối vào giữa háng, dùng hai ngón tay vạch rộng cửa mị nhục non nớt, hai tay phối hợp tách rời hai cánh âm môi, ép tiểu huyệt há to miệng nuốt chửng lấy góc gối, bắt đầu màn tự sướng "ăn gối".
Tiểu huyệt ngậm chặt lấy góc gối, cô bắt đầu uốn éo vặn vẹo vòng eo, điên cuồng nhún nhảy lên xuống tяên giường.
Vừa dập hông liên hồi, kẹp chặt chiếc gối cọ xát để tìm khoái cảm, vừa sướng đến mức яên la ầm ĩ: "Sướng quá!!
Liếm em đi!!
Liếm tiểu huyệt của em đi!!
Sướng quá!!
Tống Lương 𝓁ϊếʍ em đi!!
Lưỡi anh điêu luyện quá, 𝓁ϊếʍ tiểu huyệt giỏi