“chị gái, cái này không đắt đâu! Chị thấy đấu, túi thơm này, chính là dùng loại gấm tốt. Hoa trên bề mặt, cũng là thêu thủ công, một ngày có thể làm được mấy cái chứ. Hơn nữa hương thơm bên trong, cũng là từ một ít dược liệu và hoa khô thiên nhiên chế thành, không chỉ mà còn có tác dụng đuổi muỗi và côn trùng.”
Cố Vân Niệm mở to mắt, vẻ mặt của chị gái đó như không biết gì về hàng hóa, như đang bán rẻ vậy.
Chị gái càng lay động, nhưng vẫn có chút do dự: "Nhưng lâu ngày, túi thơm này của em, mùi thơm cũng sẽ tiêu tán.”
Cố Vân Niệm lắc đầu:"chị gái, cho dù mùi thơm có tan đi, túi thơm này vẫn có thể dùng để trang trí. Mang theo bên mình hoặc treo ở nhà cũng được, chị nói xem có đáng giá hay không….”
“đáng giá! ” Chị gái vừa mở lời, liền sầu não.
- hiệu quả an giấc
Nhưng nghĩ về những gì Cố Vân Niệm đã nói, cái giá thực sự không đắt.
Ngay lập tức móc tiền ra, mua một cái và bỏ vào túi áo mà không cần mở túi đóng gói bên ngoài.
Hiện tại còn có hương của Cố Vân Niệm, nghĩ đợi ngày mai trời sáng lại thử một lần.
Cố Vân Niệm vừa nhận tiền, lại có người đứng xem một lúc rồi hỏi giá cả.
Thấy Cố Vân Niệm chỉ bằng vài lời liền bán được túi thơm với giá cao, Vân Thủy Dao cũng không nói gì, để Cố Vân Niệm trả lời.
Nhưng khi Cố Vân Niệm mở miệng, liền hoảng sợ: "Chị ơi, hai mươi đồng một gói !”
"Sao đắt thế? Cái này của chị rõ ràng giống với gói mà em vừa bán cho cô ấy.” cô gái tỏ ra không vui nói.
Cố Vân Niệm cũng không vội, từ trong quầy hàng lấy một cái túi thơm, trải ra trước mặt cô gái, nhẹ giọng nói: “Chị, túi của chị vừa nãy mua là loại này, hoa văn đơn giản hơn. Chị chọn túi thơm này, hoa văn thêu nhiều hơn, vả lại hương bên trong cũng không giống nhau.”
Cô gái lấy chiếc túi thơm trong tay Cố Vân Niệm và tự mình so sánh với cái mà cô ấy đã chọn, đúng là như vậy.
Nhưng vẫn không vui lắm: "vậy cũng không đắt nhiều như thế!"
Cố Vân Niệm chỉ lắc đầu, nhìn vào đôi mắt đen láy của cô gái: "Chị, gần đây chị ngủ không được ngon! Vừa đúng lúc chị lại chọn túi thơm hương hoa lài, có hiệu quả an thần, dược liệu kết hợp không giống nhau, giá cả đương nhiên sẽ không giống nhau. Chị có thể thử, mua một cái về đặt bên gối, giấc ngủ sẽ tốt hơn đấy.”
"em nói là thật sao?" Cô gái kinh ngạc nói, cô thực sự là bị mất ngủ tra tấn.
Rõ ràng là rất buồn ngủ và muốn ngủ, nhưng không thể ngủ được.
Cố Vân Niệm gật đầu: “Nó thực sự có tác dụng thư giãn tinh thần và hiệu quả an giấc.”
“Được, chị sẽ mua một cái!” Cô gái trực tiếp rút tiền mua nó, bây giờ cô ấy chỉ có thể ngựa chế ngựa sống mà chữa chạy.
Vào buổi tối, chợ đêm vẫn chưa kết thúc, những đồ Cố Vân Niệm và Vân Thủy Dao mang đi đã được bán hết.
Hai người thu dọn đồ đạc cũng không vội quay về, đem cái bàn gửi ở quầy trang sức, Cố Vân Niệm kéo Vân Thủy Dao đi dạo một vòng chợ đêm
Nhìn thấy những bộ quần áo mới và đẹp ở chợ đêm, Vân Thủy Dao nhìn bộ đồng phục học sinh màu trắng đã được giặt sạch của Cố Vân Niệm, mới nhớ ra mấy năm nay túng quẫn, cư nhiên cũng chưa từng mua quần áo cho Cố Vân Niệm .
Vân Thủy Dao tức khắc cảm thấy áy náy không thôi, kéo Cố Vân Niệm đến quầy quần áo: "Niệm Niệm, xem có đồ con thích không, mua mấy cái về nhà."
Vừa nói, vừa lấy quần áo lên ướm lên người Cố Vân Niệm , cảm thấy mấy cái đó mặc lên người Cố Vân Niệm đều đẹp.
Cố Vân Niệm sờ vào chất liệu của quần áo chỉ là lắc đầu.
Sau khi xuyên không tới đây, từ nhỏ cô cũng sống một cuộc sống giàu có, cô ấy mặc đồ tơ lụa và sa tanh, lại được nuông chiều.
Sau khi trở về, quần áo cô mặc cũng vẫn tốt. mặc dù đã cũ nhưng hình thức cũng đơn giản, tất cả đều là vải bông mềm mại.
Tuy nhiên, những bộ cô mặc đều làm từ những loại vải tổng hợp hóa học kém chất lượng. Trong mắt cô trang phục quá lỗi thời, vẫn là khó chấp nhận.
Vì để ngăn cản tình yêu của Vân Thủy Dao đối với con gái mình lúc này, Cố Vân Niệm chợt lóe lên một cảm hứng.
“Mẹ, ngày mai phải đi mua gấm để làm túi thơm, nếu không mua được nguyên liệu tốt, mẹ sẽ may quần áo cho con.”
“Được không?” Vân Thủy Dao có chút do dự: “Nhưng đã lâu rồi mẹ không có may quần áo!”
“nhất định sẽ được!” Cố Vân Niệm vội vàng kéo Vân Thủy Dao ra khỏi quầy quần áo, sau đó mới thở phào nhẹ nhõm.
Nói với chị gái ở quầy trang sức cuối tuần sau quay lại, Vân Thủy Dao và Cố Vân Niệm về nhà, họ nhìn thấy một bóng người trong con hẻm tối bên ngoài nhà của họ.
"Mẹ, mẹ về trước đi. Con có một người bạn đến, muốn tìm con để nói chuyện.” Cố Vân Niệm cũng không giấu giếm gì, trực tiếp nói với Vân Thủy Dao.
- cha ruột cậu ta không chết
Vân Thủy Dao cũng nhìn thấy bóng người trong bóng tối, cao cao gầy gầy, rõ ràng là một cậu bé, gật đầu , nghiêm chỉnh nói: "đi đi ! Hãy nhớ rằng con vẫn còn nhỏ, không được yêu sớm !”
Cố Vân Niệm tức khắc dở khóc dở cười: “mẹ yên tâm đi, con không thích những tiểu tử này.”
"vậy thì tốt, về sớm nhé! Có việc gì thì gọi cho mẹ, mẹ ở trong sân." Vân Thủy Dao mặc dù không can thiệp vào chuyện của Cố Vân Niệm, nhưng cũng không hoàn toàn yên tâm.
Cố Vân Niệm gật đầu ,bước tới, trước mặt Vân Thủy Dao, khiến Lạc Khê giật mình.
Thấy Vân Thủy Dao quay đầu vào nhà mới thở phào nhẹ nhõm, hạ giọng chào hỏi:"Cố Uyển Uyển mang thai ba tuần, hôm nay cùng Lý Thiên Vũ đến khoa phụ sản của bệnh viện, hỏi về giá phẫu thuật liền thấy quá đắt. Sau đó lại đến một phòng khá, nhỏ, quyết định làm phẫu thuật ở đó, dự định nghỉ hè sẽ đi.”
Cố Vân Niệm gật đầu, ngày hôm đó cô đã nhìn ra Cố Uyển Uyển mang thai, cô cũng không kỳ lạ.
“Ngoại trừ hôm nay, hai ngày trước Cố Uyển Uyển cùng Lý Thiên Vũ có gặp mặt riêng không?"
"có!" Lạc Khê ủ rũ đáp lại, thanh âm có chút kỳ lạ.
Cố Vân Niệm ngẩng đầu lên, nhìn thấy khuôn mặt hơi đỏ của Lạc Khê, hơi nheo mắt lại: "Bọn họ hẹn ở đâu, làm gì?"
Lạc Khê do dự không muốn nói, nhưng thấy sắc mặt Cố Vân Niệm trở nên lạnh lùng, quay đầu đi thấp giọng nói: "tiết tự học buổi tối trong phòng thể dục, làm…….những chuyện đó.”
Hắn liếc nhìn trộm Cố Vân Niệm, lại sửng sốt.
Vẻ mặt Cố Vân Niệm vẫn lạnh lùng, không có chút e thẹn mà một cô gái nên có, sự bình tĩnh của cô ấy có thể hù dọa người.
“cậu cứ theo dõi cô ta đi, đảm bảo bọn họ thường xuyên gặp mặt.”
Lạc Khê ngơ ngác gật đầu: “Được!”