⬅ Trước Tiếp ➡
Cố Vân Niệm đã đạt được khá nhiều, cũng nhận được vui mừng, cô bái người này làm thầy là đáng. Không chỉ để tìm ra nguồn gốc kỹ năng y thuật của cô, mà còn có thể học hỏi điều gì đó từ Dược lão.
Hầu hết kỹ năng y thuật của cô đều là do tự học, dựa vào khả năng ghi nhớ hình ảnh, nhìn nhiều cũng sẽ học được. Vốn không nhận được sự chỉ bảo một cách có hệ thống.  Về kỹ năng y thuật, trên thực tế, nhiều nội dung còn hiểu nửa vời.
    Dược lão cũng rất phấn khích, ông ấy phát hiện, Cố Vân Niệm không chỉ có trí nhớ tốt mà còn có thể thuật lặp lại nguyên văn một khi ông ấy nói ra. Nó thậm chí còn là năng lực khiến người ta kinh ngạc, học một biết mười không thể hình dung.
Bất giác, ông ấy nghĩ đến nhà sư mà Cố Vân Niệm đã đề cập. Cảm ơn ông ấy đã dạy cho Cố Vân Niệm, để ông ấy phát hiện ra một hạt giống tốt như vậy.  Càng biết ơn vì ông ấy đã không nhận Cố Vân Niệm làm học trò của mình, để mình có được người đồ đệ tốt này.
Chỉ là ông ấy có nghe ngóng qua, ai cũng không biết trong giới y thuật còn có một hòa thượng cao tay như vậy.
Cố Vân Niệm và Dược lão, hai người, một người đang giảng dạy, một người nghiêm túc học tập. trong nháy mắt, bất giác đã đến buổi trưa, mãi cho đến khi bụng cồn cào mới thức tỉnh.
Dược lão vừa nhìn thời gian, phát hiện đã hơn một giờ, vội vàng nói: "Đi thôi, chúng ta ăn cơm trước đã"
Ông ấy sợ làm người học việc quý giá của mình sẽ chết đói.
Cố Vân Niệm gật đầu, vội vàng đỡ Dược lão dậy, trong lòng cảm thấy biết ơn.
Cửa vừa mở ra, quản gia lo lắng ở ngoài cửa cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
"Lão gia, cuối cùng người cũng ra rồi.”
Nếu không nghe thấy âm thanh phát ra từ thư phòng, suýt chút nữa không nhẫn nại được mà lao vào.
Dược lão cười, vỗ vai quản gia, không thể che giấu sự phấn khích của mình: "Thương Thuật à, đây là đệ tử thân tín của tôi, Cố Vân Niệm."
Lại nói với Cố Vân Niệm: "Niệm Niệm, đây là người anh em của sư phụ, con gọi là ông nội Thương Thuật đi. Hôm nay con thật may mắn, đồ ăn thuốc bắc của ông nội Thương Thuật là tuyệt nhất."
 “Ông nội Thương Thuật!” Cố Vân Niệm cung kính gọi một tiếng, hơi khom người hành lễ.
Hành động này khiến cho Dược Lão hai mắt sáng lên.
Dược Thương Thuật mang theo lòng cảm kích, nhanh chóng mỉm cười và nói: "Cô Niệm Niệm." Dược lão đẫ rất lâu không vui mừng như vậy rồi.
  Đến bữa trưa, sau khi ăn xong món ăn tẩm thuốc bắc do quản gia Dược nấu, không khỏi giơ ngón tay cái lên, “Món ăn ông nội Thương Thuật nấu ngon thật đấy.” Khó trách Dược lão nói là tuyệt nhất.
 “Chỉ cần cô Niệm Niệm thích là được, lần sau tôi sẽ làm cho cô.” Dược Thương Thuật vui vẻ cười nói.
Cố Vân Niệm vừa nghe Dược Thương Thuật tự xưng, cau mày làm nũng nói: "Ông nội Thương Thuật, ông cũng giống như sư phụ, cứ gọi con là Niệm Niệm đi ạ. Gọi khách sáo quá, con còn tưởng rằng ông không thích con."
"Làm sao có thể không thích cô được, Niệm Niệm dễ thương như vậy." Dược Thương Thuật lập tức thay đổi lời nói.
Cố Vân Niệm nở một nụ cười tự mãn, trong khi Dược lão ở một bên mỉm cười và lắc đầu, nhìn Cố Vân Niệm đang dỗ dành những người khác.
  Sau khi ăn xong, Dược lão không lập tức bắt Cố Vân Niệm tiếp tục học.
Ông và Cố Vân Niệm mỗi người bưng một cốc nước táo gai để tiêu hóa, phơi nắng ở hậu viện, hỏi: "Chuyện bái sư của con có nói với người nhà không? Định thời gian chưa?"
Cố Vân Niệm thoải mái gật đầu, "Nói rồi ạ, mẹ con nói rằng bà ấy không hiểu lắm, tất cả đều do Sư phụ quyết định."
Dược Lão cười vuốt râu, "Thứ bảy tới thì thế nào? Vừa vặn, tuần này mấy vị sư huynh của con sẽ tới.”
- đi chợ đêm
“sư phụ, là sáng hay chiều ạ .Sáng thứ bảy, cháu phải đến trường để tham gia cuộc thi, đến trưa mới thi xong. "
 Cố Vân Niệm thản nhiên nói, thầy Dược lại tỏ ra vui mừng.
"Được, vậy quyết định là buổi chiều, ta sẽ  nhớ anh trai của cháu đến đón bạn và mẹ cháu." 
Trong lúc trò chuyện, lão Dược đã biết Cố Vân Niệm là đơn thân , chuyện của Cố gia cũng không giấu giếm. Nghĩ đến vẻ ngoài gầy gò của  Cố Vân Niệm khi lần đầu tiên nhìn thấy, đã khiến lão Dược có chút thương cảm đối với cô và vài phần cáu giận đối với Cố gia.
Buổi chiều, mang súp còn sót lại cho Cố Vân Niệm , lão Dược lại lấy một quyển sách đưa cho Cố Vân Niệm , liền bảo cô về nhà, ngày mai không cần dùng đến nữa, thứ bảy tuần sau lại đến.
Buổi tối, sau khi ăn tối sớm, Cố Vân Niệm và Vân Thủy Dao cùng nhau đi chợ đêm. 
Lúc này, trời còn chưa tối hẳn, chợ đêm đã náo nhiệt không thôi. 
Cố Vân Niệm kéo Vân Thủy Dao chọn một không gian nhỏ giữa đồ trang sức và quần áo, cách xa các quầy hàng đồ ăn vặt trong chợ đêm
Dựng chiếc bàn nhỏ lên, phủ lên đó một tấm vải nhung tơ vàng màu đen được mua riêng, bật một chiếc đèn bàn chạy bằng pin, Cố Vân Niệm lấy ra nhiều gói khác nhau và đặt chúng lên trên tấm vải nhung. 
Vải nhung màu đen, dưới ánh đèn, gấm vóc được thêu thành túi thơm tinh xảo .
Thời tiết hiện nay, muỗi hút máu cũng bắt đầu xuất hiện. Cố Vân Niệm thắp một cây nhang ở góc bàn.
Khói nhẹ lờ lờ bay, khí hương thanh nhã tản ra.
Chị gái bán đồ trang sức bên cạnh không khỏi thốt lên: "Thơm quá! Em gái, mùi hương này là em vừa đốt sao?"
Cố Vân Niệm thấy đã có người chú ý đến hương này, liền lấy ra nén hương vừa được đốt ra đưa cho chủ quán, cười nói: “Đây là nhang em tự làm, có thể làm sảng khoái tinh thần, khử mùi hôi và vi khuẩn, còn có thể đuổi muỗi. Chị gái có cảm thấy lúc này hết muỗi rồi không ?”
"Này, hình như là vậy?" chị gái đó ngạc nhiên nói.
Chợ đêm này, muỗi luôn rất nhiều. Nhưng hôm nay, những con muỗi thường vo ve xung quanh cô đã mất hút không thấy bóng dáng.
Chị gái kinh ngạc, chỉ vào cái túi thơm trên quầy : "Vậy đây là cái gì?"
“đây là túi thơm, bên trong là hoa khô được nghiền thành hương. Có thể lấy để treo lên quần áo, ba lô hoặc trang trí trên người, còn có thể treo vào tủ quần áo.”
Cố Vân Niệm nói xong cũng lấy ra một cái đưa cho chị chủ quán xem.
Bề mặt của túi thơm được đóng gói bằng một cái trong suốt, mùi vị không thể thoát ra ngoài. Chị gái đưa lên mũi ngửi.
Mùi thơm thanh tịch khác với hương thơm của nhang đốt, nó có mùi thơm của hoa hồng, nhưng lại không giống như hoa hồng, rất mê hoặc người.
 Cố Vân Niệm đưa cho cô ấy hương của hoa hồng, cũng đúng là hương vị yêu thích của cô ấy. 
Cô có chút hưng phấn hỏi: “Cái túi thơm này bao nhiêu tiền?
“Mười đồng!” Cố Vân Niệm nói, Vân Thủy Dao nghe xong liền hoảng sợ.
Chị gái nói ra điều mà Vân Thủy Dao muốn nói: "Cái này đắt quá!"
⬅ Trước Tiếp ➡