Trên thực tế, việc nghiền dược liệu sẽ mất nhiều thời gian hơn một chút.
Để duy trì hiệu quả của thuốc, dược liệu làm túi thơm không được nghiền trước.
Quý Thiên Trúc vui vẻ vỗ tay "Vậy là được rồi, sáng mai chị tới lấy, túi thơm chỉ cần mười gói cũng đủ rồi, không cần nhiều lắm."
- chụp ảnh tránh phiền phức
“Tiểu Niệm Niệm, em cũng không cần quá sức, làm được thì làm, làm không xong thì muộn hơn vài ngày cũng được. chị cũng không gấp !”
Đương nhiên, cô ấy không vội. Những người trong cục đó có vội cũng không sao. Chỉ cần đừng làm em gái cô ấy mệt là được.
Quý Thiên Trúc ngồi ở nhà Cố Vân Niệm một lát, buổi chiều có việc, liền rời đi.
Cố Vân Niệm tiễn Quý Thiên Trúc ra khỏi sân, không đợi cô hỏi, Quý Thiên Trúc đã chủ động nói về chuyện xảy ra sau đồn cảnh sát.
"Khi dì Vân đến đồn cảnh sát, đem chuyện của lão bà Cố lĩnh lương để báo án. Sau khi Cố lão bà và bà Cố ký thỏa thuận cắt đứt quan hệ với gia đình sau đó là công chứng, mới đồng ý thỏa thuận riêng và ký thỏa thuận đó.”
Công chứng cắt đứt quan hệ đã viết chi tiết gia đình Cố đã đối xử khắc nghiệt với mẹ con Cố Vân Niệm như thế nào trong những năm qua, cũng như tình hình hiện tại , lý do cắt đứt quan hệ, bao gồm cả giấy chứng thương của Vân Thủy Dao, giấy chứng nhận của sở cảnh sát, v.v.
Vừa đúng lúc có người chụp được cảnh cô và Vân Thủy Dao đứng cùng nhau khi nhà họ Cố chặn cửa, cũng bị tẩy ra, đưa vào làm hồ sơ công chứng.
Tất nhiên, điều này trùng hợp được Cố Vân Niệm và Quý Thiên Trúc sắp xếp trước.
Cô ấy biết tương lai phát triển, thông tin sẽ phát triển như thế nào trong tương lai.
Để tránh sau này có người gây rắc rối, cô nhờ người chụp một bức ảnh của cô và Vân Thủy Dao hiện tại để làm bằng chứng, bởi vì cô biết chỉnh lý của cô, sau này cô và Vân Thủy Dao sẽ có nhiều thay đổi.
“Hơn nữa, số tiền bị Cố lão bà lấy đi sẽ tùy theo thời gian mà quy đổi, chia đều cho bố em và hai người anh em của ông ấy. Số tiền này sẽ coi như thay mặt bố em dùng làm tiền cấp dưỡng cho vợ chồng già nhà họ Cố. tương đương như vậy, vượt quá 100 năm, cũng chỉ thành 40 năm, từ 80 đến 100 tuổi, những cái khác sẽ làm phí chữ bệnh. “
Khựng lại một chút, Quý Thiên Trúc sợ Cố Vân Niệm không hiểu, liền giải thích: "Thực ra, bố em đã mất, hai người anh em của bố em vẫn còn sống, em và dì Vân không cần phải trả khoản tiền trợ cấp này, chỉ là dì Vân biết tiền này không cần phải trả lại, cũng là vì thanh danh của em, miễn cưỡng hào phóng không cần số tiền này nữa."
Tính cách yêu tiền như mạng sống của bà lão Cố, như vayajchir trong thời gian ngắn Quý Thiên Trúc đã nhìn thấu. Vân Thủy Dao đương nhiên hiểu rõ hơn.
"Chị Thiên Trúc em hiểu rồi. Với số tiền này, chứng minh rằng mẹ con em không phải là không hiếu thuận với người già, thực tại người già đã quá đáng, chúng em không thể chịu đựng được, vì vậy mới thực hiện một kế hoạch tồi tệ như vậy." Cố Vân Niệm cúi đầu nói.
Trên đời này không có bức tường nào là kín gió, hôm nay rất nhiều người nhìn thấy,. Nếu sau này cô ấy ở một vị trí cao ,lúc này xử lý không đúng cách ,việc bị người khác phát hiện và chỉ trích điều khó tránh khỏi.
"ngoan!" Quý Thiên Trúc nhìn thấy bộp dáng ngoan ngoãn của Cố Vân Niệm không khỏi đưa tay xoa xoa đầu của nàng, tiếp tục nói: "nhưng em yên tâm, chị sẽ không để cho em tổn hại đâu."
Quý Thiên Trúc cười ranh mãnh.
"Nếu bà của em không truy cứu, điều đó có nghĩa là bà ấy sẵn sàng làm hòa với cô út của em, không muốn bất cứ điều gì. Với bằng chứng được ký trong tay kế toán của nhà máy dệt, chồng của cô ta là Triệu Chí Quốc không muốn ngồi tù nên bắt buộc sẽ phải trả tiền."
"hơn nữa chi phí y tế mà Cố Bảo Nhi đả thương người và số tiền lấy được từ dì Vân trong những năm qua, cũng khá nhiều. Đúng lúc dì Vân đã vạch kế hoạch phí tổn ,mỗi một bút thu vào chi ra đều được ghi chép lại hết. Sổ sách chi phí mà em đưa cho chị nhưng chị nhớ rõ rằng Cố Bảo Nhi không thể trốn thoát dù chỉ một xu."
"Cảm ơn chị Thiên Trúc!" Cố Vân Niệm nói đều xuất phát từ tận đáy lòng.
Nếu không phải quen biết Quý Thiên Trúc, họ sẽ không thể lấy được tiền và sẽ không dễ dàng thoát khỏi gia đình họ Cố, cũng không thoát dễ dàng như thế.
- Dùng tiền bù đắp những áy náy của Vân Thủy Dao
"Cám ơn cái gì. Ai bảo em là em của chị, giúp em của mình không phải là chuyện nên làm sao?” Được Cố Vân Niêm trịnh trọng cảm ơn như này, Quý Thiên Trúc có chút ngại ngùng.
Cố Vân Niệm mỉm cười, không nói thêm lời cảm ơn nào nữa, chỉ để ân tình của Quý Thiên Trúc ở trong lòng.
Sau khi tiễn Quý Thiên Trúc ra ngoài ngõ, Cố Vân Niệm quay về nhà, thì nhìn thấy Vân Thủy Dao đang nhắm mắt lại, dựa vào lưng ghế sô pha với vẻ mặt mệt mỏi, giống như đang ngủ thiếp đi.
Lo lắng Vân Thủy Dao nằm trên ghế sô pha sẽ bị cảm lạnh, cô bước nhanh về phía trước, đang định đánh thức Vân Thủy Dao dậy, thì Vân Thủy Dao đã mở mắt trước, đôi mắt trong veo không buồn ngủ, trong mắt chỉ lộ ra một tia mệt mỏi.
Vân Thủy Dao cười vỗ vỗ chỗ bên cạnh: "Niệm Niệm, nói chuyện với mẹ đi. Ngày thường bận rộn như vậy, hiếm khi rảnh rỗi, hai mẹ con chúng ta đã lâu không có thời gian trò chuyện rồi."
Vân Thủy Dao nói có chút cảm động, còn có chút áy náy.
Cố Vân Niệm sững người một lúc, gật đầu và ngồi xuống bên cạnh Vân Thủy Dao, nhưng vẫn im lặng, không biết nên nói gì.
Thấy vậy, Vân Thủy Dao thở dài một hơi, biết mình đã bỏ lỡ rất nhiều.
Khẽ thở dài, hỏi: "Niệm Niệm, con có trách mẹ không?"
Cố Vân Niệm muốn nói rằng không trách, nhưng cô mở miệng, lại không thể nói ra.
Không trách sao?
Tất nhiên là trách.
Nếu không phải Vân Thủy Dao không ngừng khuyên cô nhẫn nại, khuyên cô nhường nhịn, kiếp trước bọn họ sao có thể chết thảm như vậy.
Nhìn thấy trong mắt Cố Vân Niệm lộ ra sự thống khổ cùng hận, trong lòng Vân Thủy Dao không khỏi đau thương, không nhịn được ôm lấy Cố Vân Niệm mà khóc: "Thực xin lỗi, Niệm Niệm. Xin lỗi, là lỗi của mẹ. Mẹ cho rằng bản chất con người vốn lương thiện, cho rằng bọn họ chỉ là vì mất đi cha con mà giận cá chém thớt, mẹ cho rằng sẽ có một ngày cảm hóa được bọn họ. Chỉ không ngờ rằng có một số người tâm đã nguội lạnh, cho dù có sưởi ấm cỡ nào cũng không cách nào ấm áp được.”
Cảm thấy trên vai áo bị nước mắt làm ướt, Cố Vân Niệm giơ tay lên, dừng một chút, cuối cùng vỗ nhẹ một cái.
"Đều đã qua rồi."
Cô không thể nói rằng cô không trách móc, cô chỉ có thể nói mọi chuyện đã qua rồi.
Nỗi đau quá khứ cần thời gian để chữa lành, những ngày tháng trong tương lai, không có Cố gia, mọi chuyện đều sẽ ổn.
"Được rồi. Mọi chuyện đều đã qua, chỉ cần hai chúng ta sống thật tốt."
Vân Thủy Dao ngẩng đầu lên và lau khô nước mắt. Từ phía sau cầm tới một chiếc túi, mở ra, lấy một tấm thẻ ngân hàng và một ít tiền.
"Đây là số tiền mà nhà Cố Bảo Nhi bồi thường, tổng cộng là hơn 50.000 tệ, toàn bộ số tiền này mẹ sẽ gửi vào thẻ ngân hàng, giữ lại số lẻ làm sinh hoạt phí, giao cho con sắp xếp."
Đây là cách tốt nhất mà bà có thể nghĩ ra để bù đắp cho Cố Vân Niệm.
Cố Vân Niệm do dự một lúc, rồi nhận lấy.
Cô lấy từ trong sấp ra một ít tiền lẻ, "Mấy ngày nay mượn tiền ăn bà Chu, lát nữa con sẽ đi trả cho bà ấy."