⬅ Trước Tiếp ➡
Mộ Tư Thần không nhịn được đưa tay xoa tóc cô, mái tóc vàng úa lại mềm mại đến không ngờ, cho anh xúc cảm cực kỳ tốt. 
Hắn cười nói: "Được, có cơ hội  nhất định sẽ để chuyên môn của cô mời tôi một bữa. “
Sau khi Mộ Tư Thần nói xong, Cố Vân Niệm đảo mắt mới nhận thấy có gì đó không đúng.
Rõ ràng cô là người cứu anh, cho nên anh mời cô ăn tối mới đúng, sao có thể ngược lại.
Mộ Tư Thần nhìn sang Cố Vân Niệm dường như đã phát hiện điều gì đó không đúng, mới không nhịn được cười phá lên.
 Làm sao cô ấy có thể dễ thương như vậy chứ?
Anh chỉ nhìn Cố Vân Niệm chằm chằm, sợ cô xù lông nên vội vàng chuyển chủ đề. 
“Vừa rồi tôi nghe dì nói cô suýt chút nữa….” trẻ con ở độ tuổi này sẽ giữ thể diện hơn, Mộ Tư Thần cẩn thận lựa lời, hỏi: “Không phải nói bố cô là liệt sĩ sao? Con của liệt sĩ sẽ được miền giảm học phí đấy. Trước khi trưởng thành, mỗi thàng còn có trợ cấp sinh hoạt, làm sao……..tiện thể nói cho tôi biết chuyện là thế nào ? “
"tiện thể sao, không có cái gì không dễ nói cả, làm sai cũng không phải chúng tôi!"
Cố Vân Niệm híp mắt, trong mắt lóe lên hận ý, ngữ khí trở nên lạnh lùng, "chỗ học của tôi bị bác lớn lấy cho anh nhà bác lớn trong gia tộc rồi, tiền cấp dưỡng cũng do bác lớn trực tiếp lấy đi .”
Mộ Tư Thần hơi nhíu mày "Là bác của cô tự mình đi lấy, không phải mẹ cô sao?"
Cố Vân Niệm trong mắt mang thep sự mỉa mai, gật đầu "bà lão Cố sợ mẹ tôi nuốt tiền nên không cho mẹ tôi có cơ hội , trực tiếp để bác lớn đi lĩnh. Tự tôi có ký ức từ đó tới nay, nhà tôi không được lấy quá số tiền đó.”
Sắc mặt Mộ Tư Thần hơi khó coi, mang theo một tia tức giận, trầm giọng nói: "Mẹ cô vẫn còn đó, tiền cấp dưỡng nuôi con của các liệt sĩ chỉ có mẹ cô mới được lĩnh. Bác lớn của cô làm sao có thể lấy được chứ ?”
Đối với sự tức giận của Mộ Tư Thần , Cố Vân Niệm hơi knh ngạc nhưng cũng có chút hiểu ra.
Cha cô là một quân nhân, Mộ Tư Thần cũng là một quân nhân, tự nhiên cũng có cảm tình đặc biệt.
 Bây giờ nghe tin một quân nhân đổ máu vì đất nước, để vợ con khóc ở nhà rơi lệ, sao không giận chứ.
 Thấy Mộ Tư Thần tức giận, Cố Vân Niệm bình tĩnh lại, khẽ cười nói: "Bởi vì bác tôi là thị trưởng Giang Thành."
Lãnh đạo quyền lực nhất Giang Thành, ai dám nói gì chứ?
Mộ Tư Thần xoa đầu cô "cô yên tâm đi, mọi chuyện đã qua rồi! Sau này sẽ ổn thôi!"
Cố Vân Niệmchớp chớp mắt, vẻ mặt kinh ngạc. 
Bọn họ vừa mới nói về chuyện ông bác lớn của cô, Mộ Tư Thần đột nhiên nhảy vào một nơi nào rồi.
Mộ Tư Thần không giải thích, chỉ nhìn đồng hồ, cười nói: "Đã mười giờ rồi, buổi trưa không phải cô mời khách ăn cơm sao?"
“a “Cố Vân Niệm kêu lên một tiếng, vội nhảy dựng lên nhanh chóng đứng dậy và bước nhanh chạy xuống lầu. 
Cô thậm chí còn quên cả việc nấu cơm nữa.. 
Sau khi chuẩn bị xong nguyên liệu, Cố Vân Niệm thấy Vân Thủy Dao và Quý Thiên Trúc vẫn chưa về, bèn xào hai món riêng cho Mộ Tư Thần.
Thời gian không kị nên cô chỉ hầm canh sườn heo, canh sườn heo nấu nhanh hơn, bèn múc cho Mộ Tư Thần một ít vào bình giữ nhiệt. 
Khi cô mang thức ăn cho Mộ Tư Thần lên gác xép, từ cửa sổ cô nhìn thấy Vân Thủy Dao và Quý Thiên Trúc, vội vàng đi xuống lầu xào thức ăn. 
Vừa rồi khoảng cách quá xa, khi hai người quay lại, Cố Vân Niệm liếc mắt nhìn Vân Thủy Dao trước.
Thấy sắc mặt của Vân Thủy Dao ngoại trừ vẻ tái nhợt vì kiệt sức và mất máu, cơ bản vẫn ổn, mới yên tâm nói: “Mẹ, chị Thiên Trúc, hai người về vừa đúng lúc, đồ ăn đều đã nấu xong, có thể ăn cơm được rồi. "
- đơn đặt hàng đầu tiên của Quý Thiên Trúc
Vân Thủy Dao và Quý Thiên Trúc theo bản năng nhìn về phía bàn ăn, nhìn thấy bàn ăn không nhiều nhưng nó khá phong phú, và điều quan trọng nhất là màu sắc và hương vị đều rất ngon, liền ngẩn người  hồi lâu.
Quý Thiên Trúc kinh ngạc nói: "Tiểu Niệm Niệm, vốn dĩ là em thật sự biết nấu ăn? Chị còn tưởng là em chỉ làm chị vui thôi đấy !”
Cố Vân Niệm ngẩng đầu, nhìn thấy không chỉ có vẻ kinh ngạc của Quý Thiên Trúc , ngay cả Vân Thủy Dao cũng lộ ra vẻ ngạc nhiên, bỗng nhiên có chút chột dạ mà cúi đầu xuống.
Quý Thiên Trúc không biết, nhưng Vân Thủy Dao lại rõ hơn.
Trước đây, mặc dù nói không thể tự bảo vệ mình , nhưng Vân Thủy Dao chưa bao giờ để cô vào bếp. 
Ngay lập tức cô ấy đã có thể nấu một bàn các món ăn như vậy, đã không phải có thiên bẩm có thể giải thích được.
Dù thế nào đi chăng nữa, thiên phú dù có tốt đến đâu cũng cần phải rèn luyện.
Lo lắng về những gì Vân Thủy Dao hỏi, cô chuyển chủ đề và hỏi: "Mẹ, mọi chuyện đã được giải quyết chưa?"
"Mọi chuyện đã ổn thỏa, Niệm Niệm đừng lo lắng! Từ giờ trở đi, nhà chúng ta sẽ không liên quan gì đến nhà họ Cố, nếu bọn họ lại bắt nạt con, con cũng không cần nhẫn nhịn." Vân Thủy Dao nhẹ giọng nói,  giọng điệu không khác nhiều so với trước đây, khiến Cố Vân Niệm thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng nghe giọng điệu của Vân Thủy Dao, đối với Cố gia vô cùng thất vọng, khiến cô vui mừng không thôi.
Sau khi ăn xong, Quý Thiên Trúc kiên quyết ngăn cô và Vân Thủy Dao vào bếp, không cho họ làm bất cứ điều gì, tự mình mang bát đĩa và đũa vào bếp để rửa. 
Tên gọi thật đẹp, Vân Thủy Dao là chị cả, Cố Vân Niệm là em, làm sao có thể để chị gái và em gái động tay vào chứ.
Cố Vân Niệm thấy Quý Thiên Trúc không phải là khách khí nên đã ngăn Vân Thủy Dao lại và để Quý Thiên Trúc làm việc đó.
Tự mình vào bếp làm ba chén nước vỏ quýt và táo gai, vừa rồi thấy Quý Thiên Trúc ăn nhiều, vừa có thể tiêu hóa tốt. 
Sau khi thu dọn đồ đạc, Quý Thiên Trúc đi ra, ngồi trên ghế sô pha, cầm trà táo gai do Cố Vân Niệm pha, thư giãn hỏi: "Niệm Niệm, túi thơm lần trước em cho chị có còn không? Em có thể bán không? Mấy đồng nghiệp của chị thường xuyên thức khuya để phá án,  họ cũng muốn mua một ít, cảm giác nâng cao tinh than hơn là cafe.”
Cố Vân Niệm rất ngạc nhiên, cô ấy đang có kế hoạch bán túi thơm, nhưng không ngờ lại nhận được đơn đặt hàng sớm như vậy.
Nhưng nghĩ đến việc cảnh sát phá án, đặc biệt là đám người Quý Thiên Trúc là cảnh sát hình sự, một khi có án phát sinh, thức khuya mấy ngày cũng là chuyện bình thường
Suy nghĩ một chút liền nói: "Chị Thiên Trúc, nếu đồng nghiệp của chị ở nơi làm việc cần dùng, túi thơm này không thích hợp lắm, để em làm hương khác cho chị, ai trong văn phòng cũng có thể dùng, em làm cho chị một cái dùng thử nhé, em cũng đã tạo ra hình dạng đơn giản nhất của túi thơm, làm lớp ngoài cùng bằng vải kín khí dày đặc để tạo một lỗ mở, sau đó mở ra và ngửi, sẽ để được lâu hơn ”.
Cố Vân Niệm suy nghĩ đến kinh phí hạn chế của đồn cảnh sát, nếu các đồng nghiệp của Quý Thiên Trúc đích thân chi trả thì sẽ quá tốn kém , liền kiến nghị.
"Thật tuyệt vời! tiểu Niệm Niệm, khi nào có thể làm xong?"
Quý Thiên Trúc định hỏi nếu gói thơm không cần hình thức, không cần thêu hoa có rẻ hơn không, nhưng cô không nghĩ đến Cố Vân Niệm cũng có ý như vậy mà không đợi cô phải mở lời.
Chà, em gái cô ấy thật tốt bụng và chu đáo! 
"chất thuốc làm hương và túi thơm em đều có, túi thơm không cần thêu hoa có thể làm rất nhanh, hôm nay có thể làm được nhiều, ngày mai nếu chị rảnh, sáng sớm có thể đến lấy." Cố Vân Niệm nói.
⬅ Trước Tiếp ➡