bức đến mức khiến người ta ngạt thở.
Người đi cuối cùng dừng lại một chút.
Không khí xung quanh hắn lạnh lẽo như băng tuyết ngàn năm, mang theo mùi thuốc lá thoang thoảng trộn lẫn với hương gỗ trầm hương sang trọng.
Hắn không nói gì, chỉ lướt ánh mắt sắc như dao qua đám người hầu đang quỳ rạp, rồi sải bước tiến về phía chiếc ghế sofa bọc da ở trung tâm phòng khách.
Đó là Đặng Triết.
Người nắm quyền sinh sát trong cái lồng vàng này.
"Đứng lên đi." Giọng nói trầm thấp, lạnh lùng vang lên từ phía sofa, mang theo uy quyền không thể kháng cự.
Đám người hầu như được đại xá, vội vã đứng dậy nhưng vẫn cúi đầu, lùi về phía sau để nhường không gian cho các chủ nhân.
Hạ Mật lảo đảo đứng dậy, đôi chân tê rần vì quỳ trên nền đá lạnh khiến cô suýt chút nữa ngã khuỵụ Cô cắn môi, cố gắng giữ thăng bằng, lén lút đưa mắt quan sát tình hình.
Bốn người đàn ông, bốn thái cực khác nhau đang ngồi đó.
Nguyễn Hùng vắt chân nghịch điện thoại với vẻ chán chường.
Một người đàn ông đeo kính gọng vàng, khuôn mặt toát lên vẻ tri thức nho nhã đang lật xem một xấp tài liệu y khoa, đó hẳn là bác sĩ Hà Sơn.
Ở góc khuất hơn, một người đàn ông tóc dài lãng tử, ánh mắt lơ đễnh nhìn vào khoảng không vô định, chính là họa sĩ thiên tài Trịnh Minh.
Mà ở vị trí trung tâm, Đặng Triết ngồi đó như một vị vua trên ngai vàng.
Hắn cởi bỏ chiếc áo vest ném sang một bên, nới lỏng cà vạt, để lộ yết hầu gợi cảm và xương quai xanh lấp ló sau lớp áo sơ mi trắng.
Ánh mắt hắn sâu thẳm, đen đặc như màn đêm, không gợn chút cảm xúc nào khi nhìn lướt qua đám người hầụ "Trà." Đặng Triết buông một từ ngắn gọn.
Quản gia Lâm lập tức quay sang, ánh mắt sắc lẹm chiếu thẳng vào Hạ Mật.
Ông ta khẽ hất hàm về phía bộ ấm trà sứ xương mạ vàng tinh xảo đặt trên bàn phụ "Hạ Mật, cô dâng trà cho Đặng thiếu gia.
Những người khác lui xuống chuẩn bị bữa tối." Tim Hạ Mật hẫng một nhịp.
Tại sao lại là cô?
Trong đám người hầu này có biết bao nhiêu người kinh nghiệm đầy mình, tại sao lại chọn một người mới đến, thậm chí còn chưa thuộc hết quy tắc như cô?
Nhưng nhìn vào ánh mắt cảnh cáo của quản gia Lâm và nhớ lại lời đe dọa về cái chết, Hạ Mật biết mình không có quyền từ chối.
Cô hít sâu một hơi, cố gắng trấn tĩnh lại nhịp tim đang đập loạn xạ trong lồng ngực.
Cô bước đến bên bàn phụ, đôi tay run rẩy nâng tách trà nóng hổi lên.
Mùi trà thượng hạng thơm ngát tỏa ra nhưng với Hạ Mật lúc này, nó chẳng khác nào mùi của thuốc độc.
Cô cẩn thận từng bước tiến về phía Đặng Triết.
Càng đến gần, áp lực từ người đàn ông này tỏa ra càng lớn.
Hắn không nhìn cô, chỉ nhắm hờ mắt dưỡng thần, nhưng Hạ Mật có cảm giác như mọi cử động của mình đều bị một con thú dữ trong bóng tối quan sát.
"Thưa...
thưa thiếu gia, mời dùng trà." Giọng Hạ Mật run rẩy, nhỏ nhẹ như tiếng muỗi kêụ Cô khom người, hai tay kính cẩn dâng tách trà lên trước mặt Đặng Triết.
Đặng Triết từ từ mở mắt.
Khoảnh khắc ánh mắt đen láy ấy chạm vào cô, Hạ Mật cảm thấy như có một luồng điện chạy dọc sống lưng.
Hắn không vội nhận lấy tách trà, mà ánh mắt lại dừng lại trên khuôn mặt cô, rồi trượt xuống cổ và dừng lại ở đôi tay đang run rẩy nhè nhẹ.
Sự im lặng kéo dài khiến không khí trở nên