phải là ngôn tình sủng ngọt, đây là nơi mạng người rẻ rúng như cỏ rác.
Ông ta tiếp tục dẫn cô đi dọc theo hành lang, vừa đi vừa phổ biến những quy tắc khắc nghiệt.
Phải luôn cúi đầu khi chủ nhân đi qua, không được phép nhìn thẳng vào mắt họ nếu không được cho phép, và quan trọng nhất, tuyệt đối không được từ chối bất kỳ yêu cầu nào của bốn vị thiếu gia.
Khi đi ngang qua một tấm gương lớn ở sảnh phụ, Hạ Mật chợt cảm thấy có vật gì đó lạnh lẽo cọ vào mắt cá chân mình.
Cô cúi xuống nhìn và phát hiện ra một chiếc lắc chân bằng bạc sáng bóng đang ôm khít lấy cổ chân mảnh khảnh của cô.
Nó được chế tác rất tinh xảo với những hoa văn dây leo uốn lượn, nhìn qua thì tưởng là một món trang sức đắt tiền, nhưng khi chạm vào, Hạ Mật cảm nhận được sự bất thường.
Nó không có chốt mở.
"Đó không phải là trang sức đâụ" Quản gia Lâm lên tiếng, dường như đọc được suy nghĩ của cô.
"Đó là thiết bị định vị GPS được thiết kế riêng cho những hầu gái đặc biệt như cô.
Nó có khả năng chống nước, chống va đập và...
có chức năng phát ra dòng điện cao thế nếu cô cố tình bước ra khỏi phạm vi cho phép của biệt thự." Hạ Mật sững sờ, ngón tay run rẩy chạm vào chiếc lắc bạc lạnh lẽo.
Hóa ra đây chính là xiềng xích.
Cô không chỉ là người làm, cô là tù nhân.
Một tù nhân được đeo trang sức đẹp đẽ.
Cô ngước mắt nhìn ra ngoài cửa sổ sát đất.
Bên ngoài là khu vườn rộng lớn được cắt tỉa tỉ mỉ, nhưng bao quanh nó là những bức tường rào cao ngất ngưởng với hàng rào dây thép gai chằng chịt bên trên.
Thấp thoáng trong các lùm cây là những đốm đỏ nhấp nháy của hệ thống camera giám sát dày đặc.
Không có góc chết.
Không có lối thoát.
Một cảm giác tuyệt vọng len lỏi vào tâm trí Hạ Mật.
Cô nhớ đến cuộc sống tự do trước kia, dù vất vả mưu sinh nhưng ít nhất cô được làm chủ bản thân mình.
Còn bây giờ, cô bị giam cầm trong cái lồng son thếp vàng này, chờ đợi để phục vụ cho những kẻ mà cô còn chưa biết mặt.
"Đừng tốn công suy nghĩ về việc bỏ trốn." Giọng quản gia Lâm vang lên bên tai, cắt đứt dòng suy nghĩ của cô.
"Chưa ai từng thoát khỏi Biệt thự Ánh Trăng mà còn nguyên vẹn cả." Đúng lúc đó, từ phía cổng chính vang lên tiếng động cơ gầm rú mạnh mẽ, phá tan bầu không khí tĩnh lặng.
Âm thanh của những chiếc siêu xe đắt tiền đang tiến vào sân biệt thự như tiếng sấm rền báo hiệu cơn bão sắp ập đến.
Không khí trong đại sảnh lập tức thay đổi.
Những người hầu gái khác đang lau dọn gần đó vội vã buông công việc xuống, khuôn mặt ai nấy đều lộ rõ vẻ căng thẳng và sợ hãi.
Họ nhanh chóng xếp thành hai hàng dài ngay ngắn từ cửa chính dẫn vào trong, đầu cúi thấp, hai tay đan vào nhau đặt trước bụng một cách cung kính.
Quản gia Lâm chỉnh lại cổ áo vest, quay sang nhìn Hạ Mật với ánh mắt nghiêm nghị "Họ về rồi.
Quỳ xuống." "Cái gì?" Hạ Mật ngơ ngác hỏi lại, cô tưởng mình nghe nhầm.
"Tôi bảo cô quỳ xuống " Quản gia Lâm gằn giọng, không còn vẻ điềm tĩnh như ban đầu mà thay vào đó là sự thúc giục gấp gáp.
"Đây là quy tắc tối cao.
Khi các chủ nhân trở về, tất cả hạ nhân đều phải quỳ gối nghênh đón." Hạ Mật cắn chặt môi đến bật máụ Lòng tự trọng của một cô gái hiện đại thế kỷ 21 gào thét