ngồi dậy và ngay lập tức cảm thấy sự khác lạ từ chính cơ thể mình.
Cơn đau nhức xương cốt do tai nạn đã biến mất hoàn toàn thay vào đó là cảm giác mệt mỏi rã rời như thể vừa trải qua một trận vận động quá sức.
Cô cúi xuống nhìn đôi bàn tay mình và sững sờ.
Đôi bàn tay thô ráp chai sần vì lao động vất vả của cô đã biến mất, thay vào đó là mười ngón tay thon dài trắng muốt như ngọc, móng tay được cắt tỉa gọn gàng và sơn màu đỏ mận quyến rũ.
Một cảm giác bất an len lỏi trong lòng Hạ Mật khiến tim cô đập nhanh liên hồi.
Cô vội vàng bước xuống giường, đôi chân trần chạm vào thảm lông cừu êm ái như bước trên mây.
Cô lao đến trước chiếc gương lớn đặt ở góc phòng với hi vọng tìm kiếm câu trả lời cho sự thay đổi kỳ lạ này.
Hình ảnh phản chiếu trong gương khiến Hạ Mật chết lặng.
Người con gái trong gương có khuôn mặt trái xoan thanh tú hoàn hảo đến từng đường nét.
Làn da trắng sứ mịn màng không tì vết nổi bật trên mái tóc đen dài uốn lượn sóng nước xõa tung trên vai.
Đôi mắt phượng hẹp dài với đuôi mắt hơi xếch lên mang theo nét phong tình vạn chủng, con ngươi đen láy sâu thẳm như hồ nước mùa thu hút hồn người đối diện ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Đôi môi đỏ mọng căng tràn sức sống như trái cherry chín mời gọi người ta đến thưởng thức.
Chiếc váy ngủ hai dây bằng lụa mỏng manh ôm sát lấy những đường cong nóng bỏng của cơ thể, để lộ xương quai xanh quyến rũ và khe ngực sâu hun hút đầy khıêu khích.
Hạ Mật đưa tay chạm lên khuôn mặt xa lạ trong gương, cảm giác chân thực từ đầu ngón tay truyền đến khiến cô rùng mình.
Đây không phải là mơ.
Cô đã xuyên không.
Ký ức hỗn độn ùa về như thác lũ khiến đầu óc Hạ Mật choáng váng.
Cô nhớ lại cuốn tiểu thuyết "Cầm Tù Ngọt Ngàó mà cô đã vô tình đọc được trên mạng vài ngày trước.
Trong truyện có một nhân vật nữ phụ trùng tên với cô, một cô gái xinh đẹp nhưng có số phận bi thảm.
Vì gia đình nợ nần chồng chất mà cô ta bị bán vào làm người hầu trong biệt thự của bốn vị thiếu gia quyền lực nhất thành phố.
Với bản tính tham lam và ngu ngốc, nguyên chủ đã không ngừng tìm cách quyến rũ các nam chính để mong được đổi đời nhưng cuối cùng lại nhận lấy cái kết thê thảm là bị bọn họ hành hạ đến chết rồi vứt xác nơi hoang dã.
Hạ Mật run rẩy lùi lại vài bước, lưng cô chạm vào mép bàn trang điểm lạnh lẽo.
Cô đã xuyên vào thân xác của nữ phụ độc ác đoản mệnh này sao?
Ông trời đang trêu đùa cô hay muốn cho cô một cơ hội sống lại nhưng lại đẩy cô vào hang hùm miệng sói?
Đúng lúc đó tiếng gõ cửa vang lên đều đặn và khô khốc cắt đứt dòng suy nghĩ hoảng loạn của Hạ Mật.
Cánh cửa gỗ nặng nề từ từ mở ra, một người đàn ông trung niên trong bộ vest đuôi tôm chỉnh tề bước vào.
Gương mặt ông ta nghiêm nghị không chút cảm xúc, mái tóc hoa râm được chải chuốt tỉ mỉ và đôi mắt sắc lạnh sau cặp kính lão nhìn chằm chằm vào cô.
Quản gia Lâm cúi đầu chào một cách máy móc nhưng trong giọng nói lại không giấu được sự khinh thường "Hầu gái số 07, cô đã tỉnh rồi sao?" Hạ Mật nuốt nước bọt cố gắng giữ bình tĩnh.
Cô nhớ trong nguyên tác, người quản gia này là cánh tay phải đắc lực của Đặng Triết, vô cùng trung thành