Cơn mưa đêm trút xuống thành phố xối xả như muốn gột rửa đi mọi bụi bặm và mệt mỏi của chốn phồn hoa đô hội.
Dưới ánh đèn đường vàng vọt nhạt nhòa, bóng dáng nhỏ bé của Hạ Mật liêu xiêu bước đi trên vỉa hè loang lổ nước.
Cô vừa kết thúc ca làm thêm thứ ba trong ngày tại một cửa hàng tiện lợi 24 giờ.
Cơ thể rệu rã, đôi chân tê dại vì đứng quá lâu và cái dạ dày rỗng tuếch đang co thắt từng cơn biểu tình dữ dội.
Hạ Mật năm nay hai mươi hai tuổi nhưng cuộc sống của cô chưa bao giờ có lấy một ngày bình yên đúng nghĩa.
Mồ côi cha mẹ từ nhỏ và phải tự mình bươn chải giữa dòng đời khắc nghiệt khiến cô gái trẻ sớm hình thành lớp vỏ bọc kiên cường đến mức chai sạn.
Cô không có thời gian để mơ mộng về những chàng hoàng tử hay những câu chuyện tình yêu lãng mạn như trong tiểu thuyết.
Đối với Hạ Mật, hạnh phúc đơn giản chỉ là cuối tháng trả đủ tiền nhà và có một bữa cơm nóng hổi.
Gió lạnh thốc vào người khiến Hạ Mật rùng mình, cô kéo chặt chiếc áo khoác mỏng manh đã sờn vai cố gắng che chắn chút hơi ấm ít ỏi còn sót lại.
Đèn tín hiệu giao thông ở ngã tư phía trước nhấp nháy chuyển sang màu đỏ nhưng đường phố vắng tanh không một bóng người qua lại khiến cô chủ quan bước xuống lòng đường.
Đột nhiên một luồng ánh sáng chói lòa xé toạc màn mưa đen kịt kèm theo tiếng động cơ gầm rú kinh hoàng vang lên từ phía saụ Hạ Mật quay đầu lại theo phản xạ, đồng tử cô giãn ra hết cỡ khi nhìn thấy chiếc siêu xe thể thao màu đen bóng loáng đang lao về phía mình như một con thú hoang mất kiểm soát.
Tiếng phanh xe cháy đường rít lên chói tai hòa lẫn với tiếng va chạm mạnh mẽ tạo nên một âm thanh rợn người.
Cả thế giới trước mắt Hạ Mật quay cuồng đảo lộn.
Cô cảm thấy thân thể mình nhẹ bẫng như một con búp bê vải bị hất tung lên không trung rồi rơi xuống mặt đường lạnh lẽo.
Cơn đau đớn khủng khiếp ập đến tức thì như muốn xé nát từng thớ thịt, máu tươi trào ra từ khóe miệng mặn chát.
Trong giây phút ý thức dần tan biến vào bóng tối vĩnh hằng, Hạ Mật chỉ kịp nhìn thấy bầu trời đêm đen kịt không một ánh sao và thầm nghĩ cuộc đời mình kết thúc lãng xẹt như vậy sao.
Cơn đau đầu như búa bổ khiến Hạ Mật khẽ rên lên một tiếng yếu ớt.
Cô cố gắng mở đôi mi nặng trĩu nhưng ánh sáng dịu nhẹ từ chiếc đèn chùm pha lê tinh xảo trên trần nhà khiến cô phải nheo mắt lại vì chói.
Mùi hương gỗ trầm nồng nàn pha lẫn chút hương hoa hồng ngọt ngào len lỏi vào khứu giác đánh thức mọi giác quan đang ngủ mê của cô.Hạ Mật chớp mắt vài lần để làm quen với ánh sáng rồi ngỡ ngàng nhìn quanh.
Đây không phải là trần nhà mốc meo trong căn phòng trọ chật hẹp của cô và chắc chắn cũng không phải là trần nhà trắng toát nồng nặc mùi thuốc sát trùng của bệnh viện.
Cô đang nằm trên một chiếc giường King size rộng lớn được trải ga lụa màu đỏ rượu vang mềm mại và mát lạnh.
Căn phòng rộng thênh thang được bài trí theo phong cách Gothic cổ điển với tông màu chủ đạo là đen và đỏ tạo nên cảm giác vừa sang trọng quyền quý lại vừa u tối bí ẩn.
Những bức rèm nhung dày nặng nề che kín các ô cửa sổ cao sát trần ngăn cách hoàn toàn không gian bên trong với thế giới bên ngoài.
Hạ Mật chống tay