⬅ Trước Tiếp ➡

Nghe thì công việc này không quá khó về mặt kỹ thuật, nhưng chủ yếu là phải kiên nhẫn, Nastya còn nói thêm, sau buổi dạy thử, nếu thằng bé thấy không hiệu quả thì sẽ dừng hợp tác.
Có cơ hội nhận được một công việc làm thêm với mức lương hậu hĩnh, tâm trạng Yến Đường rất tốt, bữa tối cô tự thưởng cho mình thêm một chiếc đùi gà.
Lấy điện thoại ra, thấy có vài tin nhắn mới trên Wechat.
Một tin từ Dương Nhất Châu "Đã hai ngày rồi, em hết giận chưa? Đừng dỗi nữa, tôi dẫn em đi ăn ngon nhé."
Những tin còn lại là của Tống Úc, người mà cô đã kết bạn Wechat hôm trước.
"Hôm nay tôi đến mua sữa, không thấy cô."
Cô nhìn chằm chằm khung chat hồi lâụ
Ảnh đại diện của Tống Úc trống trơn, tên WeChat là một dấu chấm đơn giản, vòng bạn bè cũng không có bất kỳ hoạt động nào, nhìn qua không giống như thường xuyên sử dụng.
Yến Đường trả lời "Tôi đã nghỉ việc."
"Vẫn đang tìm việc sao?"
"Tôi có thể giúp đỡ."
Yến Đường rất cảm ơn Tống Úc đêm hôm đó đã giúp đỡ mình, nói lời cảm ơn, cũng thử chuyển tiền xe cho cậu ta. Nhưng cô không hiểu ý tốt của cậu ta nên cũng không dám suy nghĩ nhiềụ
"Không cần đâu, cảm ơn cậụ"
Đối phương rất tinh ý, nhận ra thái độ xa cách của cô, không gửi thêm tin nhắn nào nữa.
Cuộc trò chuyện chỉ vỏn vẹn vài câu ngắn ngủi.
Sáng thứ bảy, để tạo ấn tượng tốt với học sinh, Yến Đường trang điểm nhẹ, chọn mặc một chiếc áo len mỏng và quần dài trông dễ gần.
Địa điểm học thêm nằm ở rìa Bắc Tứ Hoàn.
Cổng lớn của khu chung cư rất bề thế, kiến trúc cổng vòm với những cột đá giống như đền Pantheon ở La Mã, phía sau cổng vòm là hàng cây rậm rạp che khuất cảnh quan bên trong.
Cô đi theo người giúp việc đứng đợi ở cổng vào khu chung cư, đi ngang qua một hồ nước nhân tạo đóng băng, nhìn về phía xa, còn có một sân golf rộng lớn đến kinh ngạc.
Chẳng trách khu này lại cách xa các phương tiện giao thông công cộng đến vậy, những người sống ở đây, ai mà đi xe buýt hay tàu điện ngầm cơ chứ?
Nhà học sinh là một căn biệt thự hai tầng ven hồ, được trang trí theo phong cách tối giản, nhưng ở một số góc lại bày biện những vật dụng truyền thống của gia đình Nga như ấm trà vẽ tranh.
"Hôm nay Nastia có việc không ở nhà, Kirill đang chạy bộ buổi sáng, cậu ấy sẽ về ngay."
Cô giúp việc họ Ngô là người Hắc Hà, biết tiếng Nga, giới thiệu với cô phòng học và nhà vệ sinh, sau đó mang trà và bánh ngọt lên, còn có đường, chanh và bạc hà những thứ mà người Nga thường cho vào trà.
Yến Đường ngồi ở phòng khách gần cửa chờ đợi, thấy trên tường treo một bức ảnh gia đình.
Một gia đình đa quốc tịch, người cha điển trai, người mẹ xinh đẹp, mỗi người bế một cậu bé trắng trẻo, cậu bé lớn hơn có mái tóc đen, cậu bé nhỏ hơn có mái tóc nâu nhạt.
Bức ảnh trông có vẻ cũ, ngày tháng ở góc ảnh là năm 2005.
Năm 2005?
Bây giờ là năm 2015, nếu đứa trẻ nhỏ nhất trong gia đình này lúc đó trông đã khoảng bảy, tám tuổi, vậy thì bây giờ...
Cô đang cảm thấy có gì đó không đúng thì cửa lớn mở ra.
Người bước vào có dáng người cao ráo, giữa mùa đông mà chỉ mặc một chiếc áo ngắn tay và quần thể thao mỏng màu xám.
Cô Ngô nói bằng tiếng Nga "Kirill, đây là Yana, giáo viên tiếng Trung mà mẹ con mời."


⬅ Trước Tiếp ➡