⬅ Trước Tiếp ➡
“Chuẩn bị ăn cơm rồi, hai người mau đi xuống đi." Trong mắt Chúc Ngộ Thanh không có cảm xúc gì, phảng phất chỉ là cố ý đi lên gọi hai người đi ăn cơm.
Anh em ruột thịt người ta, Vãn Gia rất tự giác đứng có khoảng cách với bọn họ.
Đang đi về phía cầu thang, lại nghe thấy phía sau một câu nhắc nhở không ấm áp lắm "Có đồ uống bị đổ trên bậc thang, đi thang máy đi. “
Người cầm quyền trẻ tuổi, ngữ khí có lạnh nhạt đến đâu, lời nói cũng làm cho người ta theo bản năng phải nghe theo.
Vì thế, Vãn Gia đành phải đi bấm cầu thang.
Dù thế nào cũng là chỉ nhà ở, cabin thang máy cũng không thể rộng rãi như trong các tòa nhà văn phòng, ba người trưởng thành đứng vào bên trong, ít nhiều cũng có chút chật chội.
Vãn Gia nắm tay cố gắng đứng sang bên cạnh, Chúc Ngộ Thanh cũng là một quý ông, đến khi thanh máy xuống lầu một, anh đưa tay chặn cửa thang, để hai cô gái đi ra ngoài trước.
Vãn Gia đi nhanh một chút, Chúc Như Mạn bước một bước, lại bị ánh mắt anh ruột kêu dừng.
Cô ấy có chút kinh ngạc "Anh... Có chuyện gì vậy?
Chúc Ngộ Thanh liếc cô ấy một cái "Chuyện em không nên quản thì đừng nói nhiềụ"
"Hả?"
Không đợi Chúc Như Mạn phản ứng lại, Chúc Ngộ Thanh liền nhấc chân rời đi.
Mà đầu kia, ra khỏi thang máy không xa, Vãn Gia liền đụng phải Phan Phùng Khải.
Cái cổ thẳng tắp cùng thân thể tản mạn, cùng cặp lông mày đa tình, trong mắt lúc nào cũng có ý cười.
Rất rõ ràng, đây sớm không phải là thanh niên chán nản, suy sụp, đầy hụt hẫng mấy của năm trước.
Thấy Vãn Gia xuất hiện, Phan Phùng Khải nhìn cô, lười biếng chào hỏi "Nghe mẹ anh nói lại là em đi đón bà ấy. Vất vả rồi, chiếm dụng một ngày cuối tuần của em.”
Vãn Gia nhắm mắt lại, không tiếp lời anh ta.
Là dì Tưởng nhất định phải kéo cô đi cùng, ban đầu nói tới công viên Bạch Tuyền đi dạo, ai mà ngờ chờ xe chạy lên cao tốc, bà mới nói ra mục đích thực sự của bà.
Nếu như biết hôm nay lại là bữa tiệc gia đình như thế này, dù thế nào thì cô cũng sẽ không đi theo.
Yến tiệc rất nhanh đã bắt đầu, bầu không khí trên bữa tiệc ấm áp hòa thuận, cả gia đình vừa nói vừa cười, nhìn cũng không khác gì gia đình bình thường.
Trong bầu không khí vui tươi, Vãn Gia cố gắng làm như tự nhiên, hào phóng, không để cho người ta nhìn ra nội tâm quẫn bách.
Cũng may thái độ của mọi người đều rất hiền lành, dù sao đối với sự tồn tại của cô dù trước kia có thấy lạ hay không thì cũng đã nửa đường rồi, ai nấy cũng đã coi cô là một phần của gia đình bọn họ.
Nhưng Vãn Gia biết, cô không phải.
Ngồi chủ vị chính là Chúc lão gia tử, gần tám mươi tuổi, thân thể vẫn còn khỏe mạnh.
Đại đa số đề tài trong bữa tiệc đều là muốn chọc vị trưởng bối này vui vẻ.
Nói chuyện một lúc, lão gia tử cũng không thể tránh tránh khỏi phong tục mà bắt đầu thúc giục hôn nhân, mà cháu trai lớn nhất của ông, đứng mũi chịu sào trở thành đối tượng bị tấn công đầu tiên.
"Ngộ Thanh, cháu cũng đã gần ba mươi tuổi rồi, sao ngay cả bạn gái cũng không có?"
"Tiêu chuẩn cao quá, còn có thể như thế nào?" Người bên cạnh cũng trêu ghẹo theo.

⬅ Trước Tiếp ➡