⬅ Trước Tiếp ➡
Hơn nữa lượng tóc của cô cũng rất nhiều, sau đầu búi một ngọn tóc, lại dùng lược nhọn chải vài sợi ra, tướng mạo quý phái liền xuất hiện.
Sau khi cất máy ảnh, Chúc Như Mạn đến gần hơn một chút, nhìn theo ánh mắt của Vãn Gia nhìn xung quanh, liền nhìn thấy Phan Phùng Khải đang trò chuyện với người bên ngoài nhà để xe.
Suy nghĩ một chút, Chúc Như Mạn tới gần Vãn Gia "Công ty các chị có phải có thực tập sinh hay không, tên là..."
"Tên là Dương Lộ." Vãn Gia rời khỏi cửa sổ, cô vừa đi vừa tháo bông tai hai bên xuống "Không cần nói với chị những điều này, chị tự biết rồi.”
Sau khi thay quần áo của mình, cô tạm thời không muốn xuống lầu, vì vậy đã đi ra ngoài sân thượng. Chúc Như Mạn từ nãy đến giờ vẫn đi theo cô, giống như một du hồn.
Đôi mắt cô ấy lảo đảo, quét qua bóng hình của Vãn Gia mấy lần "Nể mặt chị vừa mới giúp em, em có ý này cho chị, chị muốn nghe không?
Vãn Gia nằm sấp trên hàng rào, nghiêng đầu gối hai tay "Không phải rất muốn nghe.”
Chúc Như Mạn trời sinh phản cốt, trong cơ thể còn có nhân tố ác liệt rục rịch, cô càng không nghe, cô ấy càng muốn nói.
Cô ấy chỉ vào Vãn Gia "Nếu chị không ngốc thì cứ nắm lấy tình cảm mấy năm nay rồi trói anh Phan bắt anh ấy kết hôn, cùng lắm thì sang năm chia tay anh ấy, đến lúc đó đòi chia của anh ấy một nửa tài sản ”
Lời nói như vậy, mấy ngày trước, Vãn Gia cũng đã nghe qua từ miệng người thân.
Dù sao trong mắt đa số mọi người, sở dĩ cô đi theo Phan Phùng Khải, ngay từ đầu, chính là vì một chữ “tiền”.
Cho dù mới khởi nghiệp, Phan Phùng Khải chỉ là một phú nhị đại nghèo túng.
Không ai thích bị người khác đồn đoán ác ý, cho dù khi còn trẻ có một lòng anh dũng, cô cũng không thể hoàn toàn bỏ qua những lời nói này.
Chỉ đến khi công ty đã đi vào quỹ đạo, sau khi sự nghiệp có khởi sắc, Phan Phùng Khải đã lấy lại cách xưng hô Phan thiếu như vậy.
Cô đã từng thấy anh ta thong dong trong ánh đèn đỏ rượu xanh, còn có thành thạo ăn uống linh đình. Phần ánh đèn thư giãn kia, làm cho cô càng ngày càng ý thức được, anh ta vốn là người trong giới thượng lưu, chẳng qua chỉ là nhất thời buồn chán nên mới trò chuyện cùng cô.
Huống hồ cô còn vô tri vô giác, tự chứng minh loại tình tiết cô bé lọ lem cũ rích này, bản thân cho là mình là người đồng hành với anh ta đến hết cuộc đời này.
Mấy lọn tóc bị gió thổi đến trước mắt, Vãn Gia đưa tay bỏ nó vòng ra sau lỗ tai, cô nghe thấy Chúc Như Mạn có chút tức giận chỉ trích "Chẳng lẽ chị còn luyến tiếc vớt tiền của anh ta? Não yêu đương không chịu quay đầu, đáng đời chị bị cắm sừng ”
Lời này, nghe có chút ý tứ hận sắt không thành thép.
Có một luồng gió nhỏ phả vào sân thượng, Vãn Gia cảm thấy mũi có chút ngứa, cô vùi vào khuỷu tay hắt hơi một cái.
Hắt hơi xong, tầm nhìn mơ hồ trong nháy mắt, mơ hồ nhìn thấy sau khi ra khỏi cửa thì có người đang đứng phía trước, ánh mặt trời hiện lên in bóng trên mặt đất, thân vai thẳng tắp.
Cô đứng thẳng người, câu nệ hét lên với bên kia "Tổng giám đốc Chúc.”
Chúc Như Mạn cũng giật nảy mình, quay đầu lại thì nhìn thấy có người tới "Anh, sao anh lại lên đây?"

⬅ Trước Tiếp ➡