Khi Tuyết Rơi
Chương 16
⬅ Trước Tiếp ➡

Ý nghĩ này như một chú thỏ con nhảy chồm vào đầu óc cô, khiến chính Cố Doãn Chân cũng giật mình.
Sao lại nghĩ đến chuyện mời chú út làm bạn nhảy chứ?
Cố Doãn Chân cảm thấy mình điên rồi. Rõ ràng chú út là bậc trưởng bối mà.
Nhưng... chú út thật sự đẹp trai quá đi mất, nhìn mãi không chán.

Ngày khai giảng càng lúc càng đến gần.
Chu Đình Ngọc đã chuẩn bị xong xuôi mọi thứ, ngày mai sẽ lên chuyến bay đến bờ bên kia đại dương.
Tối hôm đó, Cố Doãn Chân bò lên giường của Chu Đình Ngọc, gối đầu lên gối cô ấy.
Thật ra, cô rất không nỡ để Chu Đình Ngọc rời đi.
"Chân Chân, cậu dính người quá đấy. Cậu có nghe đến từ “kẹo dẻo” chưa? Cậu đúng là một mỹ nhân kẹo dẻo, dính như keo ấy." Chu Đình Ngọc vân vê một lọn tóc của cô, quấn quanh đầu ngón tay nghịch ngợm.
Cố Doãn Chân "Tớ có hả?"
"Đương nhiên là có."
Cố Doãn Chân chớp mắt. "Tớ thích cậu thì mới "dính" cậu chứ sao "
Chu Đình Ngọc thầm nghĩ Dừng lại Ai muốn nghe đại mỹ nhân dẻo kẹo tỏ bày tâm ý chứ?
Cố Doãn Chân "Ừm, có thể là do sắp khai giảng, tớ hơi bồn chồn."
"Bồn chồn?"
"Tớ cảm thấy mơ hồ về cuộc sống đại học."
còn tiếp
Chu Đình Ngọc nhướng mày, nhớ lại hai năm trước, lần đầu tiên cô ở ký túc xá đại học, nằm trên chiếc giường gỗ cứng ngắc, cũng trằn trọc khó ngủ.
Nếu nói cuộc sống cấp ba bị phân cắt rõ ràng bởi các môn học, giống như những quy tắc sắt đá, thì đại học lại là một thế giới rộng lớn. Trong thế giới này, quỹ đạo của mỗi người đều khác nhaụ Đột ngột thoát khỏi những ràng buộc cứng nhắc, ai mà không cảm thấy lạc lõng chứ?
Cố Doãn Chân "Cậu cũng biết đấy, tớ bị điều chỉnh nguyện vọng sang chuyên ngành này. Thực ra tớ không hứng thú lắm, nhưng ngoài chuyên ngành này ra, tớ cũng không biết mình nên học ngành nào."
Chu Đình Ngọc suy nghĩ một lát.
"Cảm giác của cậu chính là sự mơ hồ thôi. Sinh viên mười tám, đôi mươi mà không thấy mơ hồ mới là lạ... Mơ hồ là một hiện tượng mang tính xã hội, tính tập thể. Xã hội học có thể giúp cậu tìm hiểu con người hiện đại làm sao rơi vào một trạng thái vừa không thể thoát ra, vừa không thể tự nhận thức được..."
Đọc kinh à? Không nghe, không nghe.
Cố Doãn Chân ho khẽ, đi theo cô bạn thân, tiếp tục lời cô.
"Tớ biết cậu sẽ nói gì. Cậu sẽ nói, sự mơ hồ tức là khi con người cảm thấy thiếu nhận thức rõ ràng về lối sống và giá trị quan của mình. Tình trạng này có thể dẫn đến việc thiếu đi cảm giác được xã hội công nhận và cảm giác thuộc về..."
Cái này gọi là gì nhỉ? Chưa từng ăn thịt heo nhưng vẫn thấy heo chạy phải không?
Nghe Đình Ngọc lải nhải nhiều, cô cũng học được rồi.
"Khụ khụ." Chu Đình Ngọc ho nhẹ hai tiếng như một học giả già đời, véo lấy má Cố Doãn Chân.
"Tóm lại, Chân Chân à, đọc sách nhiều vào, không bao giờ đủ cả. Hiểu được bản chất của "sự mơ hồ", cậu sẽ hiểu rõ bản thân mình hơn."
Cố Doãn Chân gật đầu lia lịa, trông như cá vàng cắn câu vậy.
Chu Đình Ngọc "Tớ đưa chìa khóa nhà cho cậu, muốn về thì cứ về đây ở. Nếu thật sự có vấn đề gì, cậu cũng có thể tìm chú út."
"Tìm chú ấy..."
Vừa nghe thấy tên gọi này, tim Cố Doãn Chân đập nhanh hơn mấy nhịp.
"Đúng vậy. Đừng nhìn chú ấy có vẻ vậy chứ, đôi khi, chú ấy giỏi nắm bắt tâm lý lắm đấy."


⬅ Trước Tiếp ➡