Chương 15
Trên bàn có cháo trắng, vài món ăn kèm đơn giản, cùng một bát canh cam vàng tuyết lê ngân nhĩ, vị ngọt thanh mát, rất hợp để làm dịu cổ họng có phần hơi khàn vì dùng giọng quá nhiều vào tối qua.
Bát canh tuyết lê ngân nhĩ này đựng trong một chiếc bát sứ hoa màu hồng, nước canh trong suốt ánh vàng, điểm xuyết vài cánh hoa quế, từng sợi ngân nhĩ trắng muốt như hoa sen tuyết nở rộ.
"Đình Đình, cậu bảo dì làm canh tuyết lê cho tớ à? Cảm động quá đi mất "
Cố Doãn Chân tưởng rằng Chu Đình Ngọc đã nhờ dì giúp việc chuẩn bị, nên chân thành nói.
Chu Đình Ngọc "Đâu có, hôm qua tớ bận thu dọn hành lý, chạy tới chạy lui bận muốn chết, làm gì còn tâm trí lo cho cậụ"
Không phải Chu Đình Ngọc nhờ nấu, vậy là ai đây?
Một suy nghĩ lóe lên trong đầu Cố Doãn Chân, hình ảnh Chu Tuần Giới thoáng qua trong tâm trí cô.
Nhưng chỉ trong tích tắc, cô lập tức gạt bỏ khả năng này.
Chú ấy đâu rảnh để quan tâm cổ họng cô có khàn hay không.
Lúc này, Lâm Hằng Viễn đang uống sữa đậu nành bên cạnh bỗng lên tiếng.
"Tiểu Cố, cháu chuẩn bị hát cho hiệu trưởng nghe à? Giỏi lắm, uống nhiều canh tuyết lê ngân nhĩ vào, tốt cho cổ họng đấy."
Cháu gái của Lâm Hằng Viễn cũng tầm tuổi Cố Doãn Chân, nên ông có chút cảm giác thân thiết với cô.
"Ông Lâm, cháu hát cho các bạn cùng lớp thôi ạ."
Lâm Hằng Viễn hỏi "Hát bài gì? "Bông hồng e ấp nở trong lặng lẽ", hay "Một đóa hoa nhài đẹp tươi"? À, ta biết rồi, chắc là "Bà ngoại và vịnh Bành Hồ" đúng không?"
Cố Doãn Chân bật cười rạng rỡ.
"Ông ơi, danh sách bài hát của ông cần cập nhật rồi đấy. Nếu cháu mà hát mấy bài này, chắc cả hội trường ngủ gục hết mất. Cháu hát nhạc pop cơ "
Lâm Hằng Viễn suy nghĩ một lúc "Ta hiểu rồi. Cháu gái ta cũng thích nhạc pop."
Cố Doãn Chân trò chuyện với ông thêm vài câu, vừa bưng bát sứ hồng vừa liếc nhìn xung quanh phòng ăn, mong chờ có thể thấy bóng dáng cao ráo anh tuấn kia. Nhưng anh không hiện.
–
Buổi chiều, tài xế trong nhà lái xe đưa Chu Đình Ngọc đến quận Quan để thăm ông bà nội, Lâm Hằng Viễn cũng đi cùng.
Cố Doãn Chân tiếp tục "khổ luyện" giọng hát.
Trong lúc luyện tập, cô lướt điện thoại, tin nhắn mới liên tục hiện lên.
Một tin nhắn đến từ một đàn anh năm ba.
Văn Thịnh Chào em, anh là Văn Thịnh, sinh viên năm ba của Học viện Truyền thông, hiện là Thư ký trưởng của Ban Đoàn ủy. Anh đang phụ trách hồ sơ xét duyệt học bổng cho tân sinh viên, hồ sơ của em còn một vài chỗ chưa hoàn thiện.
Chân Chân là cá muối nhỏ Vâng, em nhận được rồi, cảm ơn anh ạ
Những tin nhắn còn lại đều là các đàn anh, bạn cùng khóa mời cô làm bạn nhảy.
Cố Doãn Chân cảm thấy phiền không để đâu cho hết.
Bạn nhảy, bạn nhảy, sao ai cũng hỏi chuyện này vậy?
Là một người mê cái đẹp, tiêu chí chọn bạn nhảy của cô đương nhiên là phải có nhan sắc rồi.
Dù tiệc chào tân sinh viên là sự kiện tự nguyện, có người tham gia, có người không, cũng có người chẳng cần tìm bạn nhảy. Nhưng cô đã lên sân khấu biểu diễn rồi, có một bạn nhảy vẫn tốt hơn.
Vậy cô nên chọn ai làm bạn nhảy đây?
Cố Doãn Chân bỗng thấy đau đầụ Vẫn chưa có chàng trai nào khiến cô có cảm giác muốn khiêu vũ cùng.
Nếu nhất định phải chọn một người, cô hy vọng đó là... chú út.