Chương 9
Giờ phút này, trước mắt Minh Hào không còn là phó giám đốc Keyly mà là Phùng Hạ Vân của năm 17 tuổi.
Hạ Vân thấy trong phòng là cậu mà không phải là thư ký riêng làm cô có chút bất ngờ, nhưng việc kiểm soát cảm xúc trên mặt vẫn là điều cô làm tốt nhất kể từ lúc thương cậụ
“Không gõ cửa?” Ngước mặt nói một câu rồi lại cúi xuống đọc sách.
“Xin lỗi” Dứt câu Hào ra khỏi phòng, đóng cửa, gõ hai cái rồi bước lại vào phòng. “Đến giờ ăn trưa rồi thưa phó giám đốc.”
Nhìn thấy hành động ngốc nghếch của cậu cô khá bất ngờ, trước kia Minh Hào mà cô biết luôn là kiểu người lạnh lùng ít nói, có nói đi nữa cũng nhạt nhẽo vô cùng. Cậu thậm chí còn không có nổi một người bạn thân, không phải vì cậu khó gần, mà là vì ai tiếp xúc với cậu đều tự động cảm thấy nhàm chán rồi rời đi. Người duy nhất tình nguyện kè kè theo cậu mỗi ngày lúc đó chỉ có Hạ Vân. Không giống với những người xung quanh, chỉ cần cậu tốt bụng với mọi người thì đến cả sự nhạt nhẽo của cậu cô cũng sẽ yêụ
Cô vờ không để ý, buông một câu hờ hững “Cảm ơn, để đó đi.”
Không nghe đối phương đáp lại, cũng không nghe tiếng đóng cửa phòng, cô tò mò ngẩng mặt lên thì bắt gặp ánh mắt Minh Hào đang nhìn chằm chằm vào mình
Cậu nói “Cậu biết uống cà phê đen từ khi nào? Không phải cậu chỉ uống được bạc xỉu thôi sao?”
Cô hơi giật mình, vẫn nhớ hồi mới thích Hào cô vẫn hay trò chuyện lung tung về sở thích hay những chuyện xung quanh cô. Hạ Vân vẫn nhớ cô từng kể “Tớ không hiểu nổi sao mọi người có thể uống được cà phê đen nữa, riêng tớ chỉ thích cà phê pha chung với thật nhiều sữa thôi.”.
Cô bất ngờ vì đó vốn chỉ là câu nói vu vơ sao cậu vẫn nhớ chứ? “Đã tập từ lâu, không cần cậu quan tâm. Nếu đã xong cậu có thể rời đi.”
Trước khi đi cậu buông một câu “Đừng uống cà phê chỉ để thức khuya, giữ gìn sức khỏe cho bản thân một chút.”
…
Minh Hào bước ra khỏi phòng, chừa lại một bầu không khí bối rối cho cô.
“Quan tâm mình?”
============================================================
Theo lời nhân viên trong công ty kể, Hạ Vân luôn đi làm từ rất sớm. Với bản tính tỉ mỉ vốn có, cô sẽ đến trước giờ làm khoảng 1 tiếng, kiểm tra sổ sách, chăm chút cho mấy lọ hoa để bàn, học thêm vài loại chức năng mới ra mắt,...
Cũng vì thói quen này mà cô thường bỏ bữa sáng, đã vài lần họ nghe lén được tổng giám đốc la rầy Hạ Vân về chuyện này nhưng cô có vẻ khá cố chấp…
Đêm qua Minh Hào lại mơ thấy ác mộng, cô tránh né cậu ngay cả trong giấc mơ, hình ảnh cô gạt hàng nước mắt giật phăng tay cậu khỏi tay mình đôi khi lại xuất hiện khiến cậu không thể ngủ ngon.
Nhìn qua đồng hồ chỉ mới 4 giờ 30 phút sáng, cảm thấy ngủ lại cũng khó, Hào bước xuống bếp làm luôn bữa sáng cho mình. Chợt lại nhớ đến Hạ Vân hay bỏ bữa sáng, cậu nhanh trí quyết tâm phải thay đổi thói quen không lành mạnh kia của cô Bữa sáng với sandwich kẹp thịt trứng rau củ đã hoàn thành. Cậu thay quần áo, chải chuốt tươm tất định đi làm sớm một hôm thì một luồng suy nghĩ bất chợt ùa đến. Hạ Vân cũng thích trà chanh…
Cậu lại quanh vào bếp, pha hai ly trà chanh đường phèn nóng rồi đóng hộp mang đi. Tự nghĩ hôm nay sẽ là một ngày tuyệt đẹp
…