⬅ Trước Tiếp ➡

Cậu tự nghĩ người bạn này xưa kia lúc nào cũng cười, dễ tính vô cùng, chưa bao giờ cậu thấy cô nổi nóng mà giờ lại thành hình tượng tổng tài lạnh lùng là sao? Hay vốn cô từng tươi tắn như thế là vì cậu?...
1 Nếu được phân nhiệm vụ đưa giấy tờ hợp đồng cho phó giám đốc thì trước khi vào phải gõ cửa 2 lần.
2 Vào phòng nếu không phải vấn đề về công việc thì không được nói chuyện ngoài lề
3 Khi thấy Keyly đeo kính vào lập tức rời khỏi phòng vì khi đó là lúc phó giám đốc nghĩ ra ý tưởng mới cho công ty, tuyệt đối không làm phiền.
4 Khi phó giám đốc ra về có thể thoải mái trò chuyện vì tính cô vốn rất vui tươi, chỉ trừ khi làm việc mới khó tính như 3 điều trên.
Đọc xong cậu cảm thấy vô cùng thích thú, cậu tự nhủ với lòng sẽ thường xuyên xung phong đưa hợp đồng cho cô công việc không một ai muốn bị giao phó…
============================================================
Minh Hào cặm cụi làm quen với các công cụ bổ trợ trên bàn làm việc của riêng mình, cậu chăm chú hoàn thành công việc thật nhanh chóng.
3 tiếng đồng hồ thấm thoát trôi qua, thoát đã đến giờ ăn trưa. Mọi người vươn vai, khởi động lại chân tay chứ không chắc thoát vị đĩa đệm mất…
Một anh trong phòng hô lên “Xuống căn tin ăn trưa, ai đi không?”
“CÓ ”
Mọi người đồng thanh nói, riêng Hào quay sang hỏi khẽ tiền bối bàn bên
“Phó giám đốc thường không ăn trưa hả anh, em thấy cô ấy chưa rời khỏi phòng lúc nào?”
Tiền bối lắc đầu “Em ấy thậm chí còn bỏ bữa sáng nữa, bữa trưa thì hình như thư ký riêng lát nữa đem vào. Lần đầu anh thấy có người làm việc sống chết như thế, haizzz. Mà cũng nhờ vậy công ty mới lớn mạnh, tổng giám đốc Nguyệt cũng không can thiệp được. Nếu cậu muốn nói chuyện làm quen với cô ấy thì đúng 12h trưa cứ vào phòng thư ký xin đem đồ ăn cho Keyly, mấy thực tập sinh trước cũng làm thế, chỉ cần không trong giờ làm việc thì em ấy cởi mở với mọi người lắm.”
Cậu cũng gật đầu cảm ơn anh tiền bối. Cậu quyết định sẽ chờ tới 12h trưa rồi vào xin thư ký đem đồ ăn cho Hạ Vân. Cậu tự biết thế nào cũng bị Hạ Vân ngó lơ thôi, nhưng không sao cả, chỉ cần được nhìn thấy cô ấy là được.

Một lúc sau nhìn vào đồng hồ treo tường, đã đúng 12 giờ. Cậu tiến thẳng đến phòng thư ký, mở cửa bước vào thấy cô thư ký trạc tuổi mình, cậu mở lời
“Xin hỏi tôi có thể thay cô đem bữa trưa vào cho phó giám đốc được không?”
Nữ thư ký tươi cười đáp “À, anh là thực tập sinh mới nhỉ, được được, cũng có nhiều người làm vậy rồi. Đây đây, thực đơn là salad tôm mayonnaise cùng cà phê đen. Phiền anh nhé ” Nói xong cô đặt khay đồ ăn xuống bàn rồi rời đi.
Hào lẩm bẩm “Đã ốm thế còn ăn ít…”
Đứng trước cửa căn phòng có tấm biển “PHÓ GIÁM ĐỐC” khiến cậu có đôi chút run, không phải vì quyền thế của phó giám đốc mà run vì cô gái ngồi trong đó. Minh Hào tự hỏi cô sẽ phản ứng thế nào đây? Khi xưa suốt 3 năm học cấp ba cô đã luôn né tránh cậu…
Cậu dứt khoát mở cửa bước vào. Đập vào mắt đầu tiên là hình ảnh thiếu nữ đưa hai cánh tay lên cao buộc tóc lại, vẫn là hình ảnh đó, Hạ Vân thuần khiết vẫn ở đó, hình bóng người con gái cậu quyết tâm theo đuổi vẫn thế.


⬅ Trước Tiếp ➡