⬅ Trước Tiếp ➡
Tô Thời Sơ nhíu mày, không muốn lãng phí thời gian với cô ta “Tôi đến làm thủ tục nghỉ việc, mời cô tránh ra.”
“Ôi chao, làm thủ tục nghỉ việc? Mọi người nghe này ” Giọng nói của cô ta lớn hơn một chút, rõ ràng muốn làm ầm ĩ “Quả nhiên cái miếu Lục Quang của chúng tôi nhỏ quá, không thể chứa nổi pho tượng Đại Phật này của cô ”
Tô Thời Sơ nhắm mắt lại, giọng nói bén nhọn chói tai của người phụ nữ khiến màng nhĩ cô đau nhức. Cô không kiên nhẫn móc lỗ tai, lười tiếp tục đối đầu với cô ta, định đi vòng qua cô ta, đến văn phòng nhân sự.
Khi hai người lướt qua nhau, Ôn Thư đột nhiên đẩy cô một cái, Tô Thời Sơ không phòng bị, suýt nữa bị cô ta đẩy ngã xuống đất.
“Cô đang làm gì vậy?” Tô Thời Sơ không thể nhịn được nữa, cao giọng nói.
Tuy rằng tính cách cô hiền lành nhưng cũng không có nghĩa cô cho phép người khác xúc phạm mình hết lần này đến lần khác.
Bầu không khí đột nhiên trở nên căng thẳng, văn phòng vô cùng yên tĩnh, mọi người đều chú ý đến trò cười ở đây.
Tất cả mọi người nhìn qua, có người quan tâm, cũng có người chờ xem kịch hay, phần lớn đều là châm chọc.
Một người ban đầu vì tiền thuốc men của cha mà một đồng cũng phải bẻ thành hai, tiêu xài khắc khổ. Hiện nay lắc mình một cái biến thành phu nhân của Ân tổng được tất cả mọi người hâm mộ, ai có thể cảm thấy thoải mái được?
Bản chất con người vốn lạnh lùng, một số đồng nghiệp thường quan tâm nhau trong công việc lúc này cũng muốn xem trò vui của Tô Thời Sơ, hận không thể bỏ đá xuống giếng.
“Cho dù tôi thiếu tiền đi nữa thì tôi cũng sẽ không làm chuyện bán đứng bản thân. Không giống người nào đó, thậm chí tôn nghiêm cũng không cần.” Ôn Thư chậc lưỡi vài cái, đáy mắt có vẻ chán ghét, còn có sự ghen tị không dễ bị phát hiện.
“Quần áo cao cấp cô đang mặc trên người không phải là Ân tổng mua cho cô đấy chứ?”
Tô Thời Sơ nghẹn lời, cắn chặt môi, giống như bị người ta đâm vào sống lưng.
Mấy chục năm qua, cô luôn ngay thẳng và trung thực trong việc đối xử với mọi người. Cho dù làm nghề này, cô chưa bao giờ viết những bài đăng giải trí trái với lương tâm của mình, mỗi đồng tiền cô kiếm được đều trong sạch.
Ngay lúc này, cô bị làm nhục trước mặt bao nhiêu người nhưng lại không thể nào phản bác, sắc mặt cô tái nhợt.
Thấy cô không nói lời nào, cũng không còn kiêu ngạo và mạnh mẽ như trước, Ôn Thư càng đắc ý, đáy mắt tràn đầy khinh miệt.
Vợ của Ân Dĩ Mặc thì sao? Với tính cách nhút nhát và rụt rè của Tô Thời Sơ, có lẽ cũng ngồi không vững vị trí này lâu, sớm muộn gì cũng thấy được trò cười của cô.
Tô Thời Sơ mím môi, sau lưng toát mồ hôi lạnh, dường như cô có thể nghe thấy đồng nghiệp cũ xì xào bàn tán, trên trán cũng rịn mồ hôi.
‘Cô phải nhớ kỹ, cô là vợ của tổng giám đốc, chuyện này với cô mà nói chỉ là chuyện nhỏ mà thôi.’
Bỗng nhiên, Tô Thời Sơ nhớ đến những lời Lâm Hoài nói.
Đúng vậy, cô là vợ của Ân Dĩ Mặc , là Ân phu nhân tương lai.
Ân Dĩ Mặc đã tốn bao nhiêu công sức bịt miệng các bên truyền thông để giữ tôn nghiêm cho cô, để cô có một cuộc sống đàng hoàng. Nhưng sự yếu đuối của chính cô sẽ khiến những nỗ lực của anh thất bại.
Nghĩ đến đây, Tô Thời Sơ đột nhiên cảm thấy thoải mái, thở phào nhẹ nhõm.
Vì tất cả mọi người đều đang trào phúng cô không có tự ái, nói cô tự cam chịu sa đọa. Khi đó tất cả những lời bào chữa của cô đều trở nên vô dụng, nếu cô càng thẹn quá hóa giận thì càng kích thích sự hưng phấn và kích động của đám người này.
Khi cô ngẩng đầu lên lần nữa, sự sợ hãi và run rẩy lúc nãy đã hoàn toàn biến mất, ánh mắt cô điềm tĩnh, nhếch môi lên, ngữ khí thản nhiên và bình đạm
“Cô nói rất đúng.”
⬅ Trước Tiếp ➡