“Chờ đến lúc tôi có tiền, tôi sẽ không uống cà phê. Mỗi buổi sáng tôi đều ăn bánh bao và uống sữa đậu nành, hơn nữa tôi có tiền, tôi còn muốn ăn hai lồng bánh bao ”
Khóe miệng Lâm Hoài khẽ giật, lời an ủi lập tức tắt ngúm trong cổ họng.
Trong phòng làm việc, Ân Dĩ Mặc nghe giọng nói trên xe, vẻ mặt vẫn thản nhiên nhưng trong mắt lại chứa ý cười “Không cần chờ cô ấy có tiền, bây giờ cô ấy cũng có thể ăn. Lâm Hoài, ngày mai mua cho cô ấy hai lồng bánh bao.”
Nghe giọng Ân Dĩ Mặc trong tai nghe bluetooth, Lâm Hoài hơi xấu hổ.
Không nhìn thấy khuôn mặt của Ân Dĩ Mặc , Lâm Hoài rất khó phân biệt tổng giám đốc nhà mình rốt cuộc đang cười hay giận.
Khi xe dừng ở dưới lầu, Tô Thời Sơ mở cửa xe đi xuống, nói lời cảm ơn Lâm Hoài.
“Có cần tôi đi lên với cô không?” Lâm Hoài khách khí nói nhưng cũng không có ý định xuống xe.
“Như vậy có phải phiền anh quá không? Tuy nhiên, nếu như có thể, cũng không phải không được...” Tô Thời Sơ làm bộ khách khí, nhưng trong lòng lại liều mạng gật đầụ
Anh đùa tôi đấy à?
Tin tức cô kết hôn và Ân Dĩ Mặc phỏng chừng đã truyền khắp Lục Quang, giờ một mình cô đi lên thì chẳng phải sẽ bị mọi người tra hỏi sao?
Nếu có Lâm Hoài đi theo, nói không chừng những người đó có thể sẽ kiêng nể Ân Dĩ Mặc .
Cô còn chưa kịp nói hết lời khách sáo, Lâm Hoài đã lập tức mở miệng “Cô phải nhớ kỹ, cô là vợ của tổng giám đốc, chuyện này đối với cô chỉ là chuyện nhỏ mà thôi.”
Nói xong, anh ta đạp mạnh chân ga, lái xe đi mất, chỉ để lại một làn khói và Tô Thời Sơ đứng hỗn độn trong gió.
Vào lúc này, Tô Thời Sơ cảm thấy dường như có một đàn quạ bay ngang đầu, cực kỳ im lặng.
Nếu ngay từ đầu đã không có ý định giúp đỡ thì đừng nói như vậy Tô Thời Sơ ngẩng đầu hỏi trời, vẻ mặt không nói nên lời.
Quả nhiên một ổ rắn chuột, Ân Dĩ Mặc là một tên tư bản bóc lột nhân dân thì Lâm Hoài cấp dưới của anh, làm sao có thể khá hơn được
Trong lòng cô mắng cả hai người chủ và tớ, sau khi điều chỉnh lại tâm trạng bình tĩnh hơn một chút, cô mới nhấc chân bước vào thang máy, sẵn sàng tiếp nhận “lễ rửa tội” của đồng nghiệp.
Quả nhiên, cô vừa mới đẩy cửa đi vào, giọng nữ lanh lảnh quen thuộc đã truyền đến, vô cùng trong trẻo, mang theo cảm giác kỳ quái nồng đậm
“Ôi chao, ai đây? Tôi không nhìn lầm chứ, là phu nhân của Ân tổng đúng không?”
Tô Thời Sơ đột nhiên siết chặt ngón tay, ánh mắt u ám.
Đây là kẻ thù của cô trong công ty, Ôn Thư.
Tô Thời Sơ và Ôn Thư đều có thành tích tương đương nhau trong tòa soạn.
Vốn dĩ, với tính cách Phật hệ của Tô Thời Sơ, cô không quan tâm đến những chuyện này.
Thế nhưng, Ôn Thư là người rất hay ghen tị, mọi chuyện đều phải tranh cao thấp với cô, thường xuyên ngáng chân Tô Thời Sơ, vì vậy hai người luôn không vừa mắt nhaụ
Ban đầu, Ôn Thư được giao nhiệm vụ bí mật chụp ảnh vụ bê bối của Ân Dĩ Mặc , nhưng cô ta cảm thấy hoàn toàn không thể chụp được tin tức có giá trị nào, lãng phí thời gian, thế nên cô ta đã nghĩ ra một cách, đó là đẩy việc này cho Tô Thời Sơ.
Kết quả, Ân Dĩ Mặc công khai chuyện của hai người, thậm chí còn bảo vệ Tô Thời Sơ, trực tiếp phong tỏa tin tức trên mạng để không cho người ngoài quấy rầy quá nhiều đến cuộc sống của Tô Thời Sơ.
Kiểu nuông chiều này đủ khiến người khác ghen tị đến chết.
Nghĩ đến đây, Ôn Thư hối hận không thôi.
Nếu như ngày đó người theo dõi Ân Dĩ Mặc , người đi quay scandal là cô ta, e rằng địa vị bây giờ của cô ta đã rất khác rồi.
“Cơn gió nào thổi phu nhân của tổng giám đốc tới đây vậy?” Ôn Thư khoanh tay trước ngực, giọng nói sắc bén, không ít đồng nghiệp cũng dừng công việc lại, ngẩng đầu nhìn về phía họ.