⬅ Trước Tiếp ➡
Triệu Tiệp đưa tay vào trong áo An Dịch, cậu sờ từ eo rồi nhích dần lên, da thịt trơn mềm kích thích lửa dục của cậu ta, bàn tay thô ráp lưu luyến thân thể gợi cảm. Triệu Tiệp kích động thở dốc, cơ bắp cường tráng căng chặt, đầu lưỡi quấn lấy đầu lưỡi của An Dịch, hai người trao đổi nước miếng, nuốt lẫn nhau.
"Đừng mà.." Bộ ngực đầy đặn đang phát dục trước người An Dịch bị Triệu Tiệp bắt lấy, gấp gáp dùng tay xoa nắn, bàn tay nóng bỏng đụng chạm nụ hoa mẫn cảm, kích thích làm cô rên rỉ ra tiếng.
Triệu Tiệp là một con sói con chưa hề khai trai trước đó, sa chân vào tình dục thì không biết nặng nhẹ, thân thể căng cứng, vừa hôn vừa đổ mồ hôi, cậu ta nhẹ nhàng xoa nắn bầu ngực một lát thì thấy thỏa mãn, cự vật dưới háng cũng cứng, đũng quần nhô lên. Cậu ta biết xung quanh không có người, giờ làm chuyện xấu cũng sẽ không bị ai nhìn thấy.
Bàn tay to của Triệu Tiệp buông bầu ngực ra, rồi sờ dần xuống, cậu ta dọc theo lưng quần mà vuốt xuống.
Khuôn mặt trắng nõn của An Dịch đã phiếm hồng, tên này lại muốn sờ phía dưới của cô.
"Đừng.. Không được sờ." An Dịch bất mãn giữ tay Triệu Tiệp lại.
Tên đã lên dây, Triệu Tiệp đã động tình, cự vật cương cứng dưới háng chống lên đùi An Dịch, cổ tay bị giữ lại cũng không ngăn được dục vọng đang mãnh liệt, cậu ta thoát khỏi trói buộc, sờ chỗ giữa hai chân cô.
Hai người dây dưa không dứt, không hề biết có một chiếc xe hơi đã đi tới từ lúc nào.
Bàn tay Chu Hậu Đông nắm chặt vô lăng, vẻ mặt anh nghiêm túc, dưới ánh đèn xe chiếu rọi, tư thế ôm nhau của hai người đằng trước không hề che dấu được hình ảnh đôi tay của chàng trai đang để giữa hai chân cô gái. Hình ảnh này làm lí trí anh bị chấn động mạnh.
"F*ck!" Triệu Tiệp bị đèn xe chiếu thẳng vào mắt, cậu ta vội rút tay ra khỏi quần, dùng cặp che mặt An Dịch, cậu ta dõi mắt nhìn về phía trước, không thể nhìn thấy rõ mặt người ngồi trong xe.
Chu Hậu Đông bước từ trên xe xuống, hôm nay anh phải ra ngoài xử lý một vài việc nên về trễ, giờ này học sinh đã sớm tan học, trở về nhà, vậy mà hai người này lại đứng ôm hôn nhau ở trong ngõ nhỏ, tuổi còn nhỏ mà đã bắt chước người lớn, từ lúc nào mà cô nhóc này đã trở nên phóng đãng như vậy.
Triệu Tiệp thấy rõ người đang đi tới, cậu bắt đầu trở nên hoảng loạn, lắp bắp: "Chú.. Chú.."
Lần này Chu Hậu Đông không nhịn nữa, anh trực tiếp đá một phát làm Triệu Tiệp ngã lăn ra đất.
An Dịch không ngờ lại gặp Chu Hậu Đông vào lúc như thế này, cô còn chưa kịp lấy lại tinh thần thì Triệu Tiệp đã bị đá ngã.
"Lên xe." Chu Hậu Đông thở mạnh, anh mở cửa xe ra, ra lệnh cho An Dịch.
An Dịch đỡ Triệu Tiệp dậy, cô trừng mắt nhìn Chu Hậu Đông mà không nói chuyện.
"Lên xe." Chu Hậu Đông lại ra lệnh, anh biết bản thân là người cứng nhắc, ở trong quân ngũ mười mấy năm, binh lính dưới trướng anh không ai dám không nghe lời.

⬅ Trước Tiếp ➡