"Em cứ lên xe trước đi, anh không sao đâu." Triệu Tiệp không biết chú chướng mắt cậu ta đến thế nào, mà có thể ra tay nặng như vậy với bạn trai của con gái mình.
An Dịch không để ý tới người đàn ông, cô nhặt cặp sách ở trên mặt đất lên, xoay người đi về phía trước.
"Chú.." Triệu Tiệp muốn nói vài câu với Chu Hậu Đông, nhưng còn chưa mở miệng thì Chu Hậu Đông đã ngồi lên xe, tắt đèn rồi lái xe đi mất.
Triệu Tiệp buồn bực đá một cái vào tường, đá mạnh đến nỗi ngón chân cũng bị đau.
Sau khi về đến nhà, An Dịch đi thẳng vào phòng mình, khóa cửa lại, An Cầm Lệ gọi, cô cũng không thèm trả lời. Cô nằm ở trên giường, nghĩ thầm: "Xem ra ông chú thật sự tức giận rồi."
Chu Hậu Đông nhân lúc cơm nước xong xuôi, anh nói với An Cầm Lệ chuyện An Dịch và nam sinh kia. An Cầm Lệ nghe xong có chút tức giận. Ăn cơm xong vẫn không thấy An Dịch ra ngoài, anh nghĩ đến việc đi tìm An Dịch nói chuyện, dù sao cũng là con gái kế của anh, bảo anh không quản thì không biết chuyện này sẽ phát triển đến mức độ nào.
Tắm xong, An Dịch ngồi vào bàn làm bài tập, có người gõ cửa, cô nghĩ chắc chắn là An Cầm Lệ, nên nói: "Con không đói, không muốn ăn."
"Là tôi." Chu Hậu Đông hắng giọng nói.
An Dịch bỏ bút xuống, một lúc sau mới nói: "Có việc gì ạ?"
"Mau mở cửa ra, tôi có chuyện muốn nói với cháu."
An Dịch đứng lên, dịch ghế ra, đi đến mở cửa. Cô vừa mới tắm xong, mặc một cái váy liền thân, tóc vẫn còn ướt, đầu vai trắng nõn lộ ra ở bên ngoài, ngẩng đầu nhìn người đàn ông cao lớn, cái miệng nhỏ hồng hào nhìn vô cùng dụ dỗ.
"Mẹ cháu bảo tôi tới nói chuyện với cháu." Chu Hậu Đông mượn danh An Cầm Lệ để nói dối.
An Dịch cản Chu Hậu Đông lại, bộ váy không che được bầu ngực đầy đặn, mái tóc đen nhánh rũ ở trên vai, cô đứng dựa vào khung cửa, cố ý dùng giọng nũng nịu nói: "Đứng ở đây nói đi."
Chu Hậu Đông nhìn cô gái vừa mới tắm xong đang đứng trước mặt mình, vẻ ngoài xinh đẹp khác với ngày thường, anh nuốt nước bọt, da thịt trắng nõn trước ngực đập vào mắt.
Đàn ông đều là kẻ trung thành với dục vọng nhất, sự lý trí thường trực sụp đổ trong nháy mắt, nhất là loại đàn ông có nhu cầu cao như Chu Hậu Đông, sự nhẫn nhịn bình thường có mạnh đến đâu thì chỉ cần An Dịch thành tâm câu dẫn, phòng tuyến vững chắc của anh cũng sẽ bị sụp đổ.
"Tôi hy vọng cháu sẽ là một cô gái tốt." Chu Hậu Đông nói.
"Chú Chu, sao chú lại cổ hủ như vậy?" An Dịch chậm rãi dựa gần hơn, cô nhón chân, một tay đặt lên vai anh, mùi sữa tắm trên người cô xộc thẳng vào mũi anh.
Đây là lần đầu tiên Chu Hậu Đông tiếp xúc với An Dịch ở khoảng cách gần như vậy, cái miệng nhỏ nhắn hồng hào nhẹ nhàng thổ lộ, anh có chút choáng váng, mùi hương trên người cô gái đánh sâu vào giác quan của anh.
"Chú Chu, chú cảm thấy tôi thế nào?" An Dịch bước một bước đến gần người đàn ông hơn, tóc mái vẫn còn ướt dính vào trên trán, trong mắt là vẻ ngây thơ nhưng lời nói ra lại dâm đãng như vậy.