⬅ Trước Tiếp ➡
Nghe An Dịch nói mình bị trẹo chân, Chu Hậu Đông buông tay ra, anh để An Dịch ngồi xuống đất, còn mình thì ngồi xổm xuống kiểm tra.
Quả nhiên, đàn ông không thể chịu nổi sự làm nũng cũng phái nữ, An Dịch cảm thấy người đàn ông lớn tuổi này thật dễ bị lừa cũng rất thú vị.
Cuối cùng, Chu Hậu Đông không còn cách nào, bế An Dịch lên, đến nhà mới buông ra, An Dịch khập khiễng đi vào, không muốn người đàn ông kia dìu.
"Làm sao thế?" An Cầm Lệ nhìn dáng vẻ này của An Dịch, giọng điệu có vẻ trách cứ.
"Con bé không cẩn thận nên bị trẹo chân." Chu Hậu Đông cướp lời, nói.
An Dịch bổ sung thêm: "Hôm nay lúc tập múa, con không cẩn thận nên mới bị thương." Trong lòng thì nghĩ thầm: "Người đàn ông này sợ mình kể cho An Cầm Lệ biết hành vi thô bạo của ông ta đây mà."
"Sao lại không cẩn thận như vậy" Có anh giải thích nên An Cầm Lệ cũng dịu giọng đi đôi chút.
Sau bữa cơm tối, An Dịch về phòng trước, cô tắm rửa qua loa rồi nằm trên giường, lúc này, điện thoại bỗng vang lên.
"Gọi cho em có việc gì thế?" An Dịch đặt điện thoại bên tai, phàn nàn nói.
"Không sao chứ?" Triệu Tiệp ở đầu bên kia dè dặt hỏi.
"Có sao, em bị trẹo chân rồi." An Dịch nói.
"Hả? Sao lại bị trẹo chân thế?" Triệu Tiệp đau lòng.
"Anh đoán xem? Còn không phải do anh mà ra à."
Hai người anh một câu, em một câu, nói mãi cho đến khuya, lúc An Dịch đang chuẩn bị đi ngủ thì cô nghe thấy một tiếng rên rỉ bị đè nén.
Là An Cầm Lệ và Chu Hậu Đông đang làm tình, An Dịch tắt đèn, cô dùng gối bịt tai lại, cho dù có trốn tránh thế nào thì tiếng tình dục bị kìm nén vẫn càng lúc càng to rõ hơn.
An Dịch năm mười bảy tuổi, là lúc đang ở đỉnh cao của tuổi dậy thì, hai luồng trước ngực dần nảy nở đã có dáng vẻ của thiếu nữ. Cô được di truyền tất cả những nét đẹp của An Cầm lệ nhưng lại khác An Cầm Lệ ở chỗ, ẩn dưới lớp da xinh đẹp là một linh hồn không an phận, cô lớn mật, thích kích thích, có gan dám khiêu chiến với những quy tắc của thế tục.
"Mua cho em một chai nước này." Triệu Tiệp đưa cho An Dịch chai nước mà cậu ta vừa mua ở căn tin trường.
"Anh cứ uống đi." An Dịch không nhận, đêm qua cô ngủ không ngon nên giờ mắt cứ díp cả lại.
"Sao thế, em lại thức đêm hả?" Triệu Tiệp nhận ra được sự mệt mỏi của An Dịch.
"Không phải, đêm qua em bị mất ngủ." An Dịch chống cằm, cô híp mắt, uể oải gật gà gật gù.
"Anh để ở đây nhé, tan học rồi uống cũng được." Triệu Tiếp vuốt gáy An Dịch một cái, chuông báo vào lớp đã vang lên.
An Dịch và Triệu Tiệp đã ở bên nhau được một tháng, là Triệu Tiệp tỏ tình, lúc ấy An Dịch nhất thời xúc động nên đồng ý ngay, hỏi cô có hối hận không hả? Hình như không hối hận lắm.
Cả ngày hôm đó, An Dịch đều rất mệt mỏi, cô bị thầy giáo gọi tên rất nhiều lần. Cô cố gắng để khiến tinh thần tỉnh táo, nghĩ đến thầy dạy Toán là "lão Đàm" cơn uể oải trong người dường như giảm bớt đi được chút ít.

⬅ Trước Tiếp ➡