⬅ Trước Tiếp ➡
Cô đột nhiên phản bác làm Chu Hậu Đông ngây ra, anh biết bản thân không có lý do gì để quản cô, nhưng những cô gái tầm tuổi này rất dễ bị người ta lừa gạt, nếu không quan tâm nhiều thì sau có hối hận cũng không kịp.
"An Dịch, tôi cảm thấy ở độ tuổi của cháu thì không nên yêu đương, cháu.." Chu Hậu Đông còn chưa nói hết, An Dịch đã đẩy cửa ra, đi xuống khỏi xe.
Lửa giận của Chu Hậu Đông ngay lập tức bùng lên, anh tham gia quân đội, ở nhà đều cố gắng khắc chế tính tình lại, rất ít khi thể hiện ra ngoài nhưng hôm nay, việc cô không biết xấu hổ làm anh nổi giận.
"Muốn đi đâu?" Chu Hậu Đông xuống xe, anh kéo An Dịch lại, bàn tay to rộng nắm chặt cổ tay, vì dùng quá sức nên làm cho làn da trắng nõn bị bóp đỏ.
"Chú quản tôi?" An Dịch thấy người đàn ông đột nhiên nổi giận thì sợ hãi, cô muốn hất tay ra nhưng sức lực của người đàn ông quá lớn.
Cả năm Chu Hậu Đông đều sống trong quân đội, thời gian chung sống với An Dịch đã ít lại càng ít hơn, cô nhóc dịu dàng ít nói trong nhận thức đột nhiên trở nên hùng hổ dọa người, chủ nghĩa đàn ông trong lòng anh không cho phép cô có thái độ như vậy.
Cổ tay An Dịch bị anh nắm chặt, cô giãy giụa nhưng không thể thoát khỏi sự khống chế.
"An Dịch, về nhà trước đã." Chu Hậu Đông túm tay An Dịch, kéo về phía trước.
Đèn đường chiếu rọi xuống ở đầu hẻm tối om, bóng hai người lôi kéo rõ ràng.
"Chú mau thả tôi ra, tay tôi đau quá." Tay An Dịch bị bàn tay thô ráp cọ xát, cô và người đàn ông không ngừng lôi kéo, bóng hình hai người giao nhau.
"Cứ về nhà trước đi đã." Chu Hậu Đông mất khống chế, không biết phải làm sao cho đúng, chỉ không ngừng lặp lại những lời này nhưng An Dịch không nghe theo anh.
"Chú thả ra tôi sẽ về nhà ngay." Trong bóng tối, mắt An Dịch sáng lên, cô vui mừng vì thành công chọc tức người đàn ông này.
Chu Hậu Đông nghe xong, quả nhiên mắc bẫy, thả tay cô ra, nhưng cô gái đang ở phía sau lại lập tức nhanh chân bỏ chạy, nhưng dáng người anh cao, chân cũng dài, cô chạy không thắng được anh, chưa được vài bước đã bị bắt lại.
"Có phải cháu muốn ăn đòn không hả?" Đàn ông đều có chỗ tồi tệ, Chu Hậu Đông cắn răng, anh ấn An Dịch lên trên tường.
Tóc An Dịch đã tán loạn, trước ngực vì bị người đàn ông lôi kéo mà lộ ra một mảng da thịt trắng nõn, cô không an phận uốn éo, nhưng người đàn ông lại đè chặt cô lại.
Bàn tay Chu Hậu Đông chạm vào da thịt trắng nõn trên đùi cô, nó nóng đến nỗi làm lông tơ trên cánh tay anh đều dựng hết lên. Anh thở hổn hển, không biết là tức giận hay là vì nguyên nhân khác.
"Chú!" An Dịch bị đau, gọi.
"Không được làm loạn." Hơi thở Chu Hậu Đông nặng nề phun trên đầu An Dịch, ý định cảnh cáo cô rất rõ ràng.
"Tôi bị trẹo chân rồi." An Dịch cảm thấy nếu còn cứ như vậy thì không biết người đàn ông này còn có thể càng nóng nảy hơn hay không, cô cũng không dám đùa tiếp, đành phải tém tém lại.

⬅ Trước Tiếp ➡