Lâm Triệt cau mày nhìn cô: “Lâm Lị, cô có ý gì?"
Lâm Lị hừ lạnh: “Giả bộ cái gì, mới vừa rồi cô câu dẫn Cố Tĩnh Dư, cả đoàn phim cũng đã thấy rõ ràng hết rồi, cô còn muốn cãi? A, không nhìn lại xem rốt cuộc bản thân là món hàng gì, còn dám câu dẫn Cố Tĩnh Dư, anh ấy là ai cô biết không? Cố Tĩnh Dư sẽ nhìn đến cô chắc?"
"Cô nói rõ ràng cho tôi, Lâm Lị, đừng có kiểu mình không có bản lãnh lại đi vu oan cho người khác." Lâm Triệt nghe thấy lời cô ta, không khỏi tăng âm lượng của mình.
"Chuyện gì xảy ra vậy?" Lúc này, sau lưng truyền tới một giọng nói, Lâm Triệt quay đầu lại, thấy được, không biết Tần Khanh đã tới đây từ lúc nào rồi.
Giật mình, mới vừa rồi còn rất kịch liệt, khi nhìn thấy Tần Khanh, trong nháy mắt đã thất bại thảm hại, không nhịn được có chút chua xót, nhìn Tần Khanh, biểu tình mềm nhũn.
Nhưng mà, một khắc sau, Lâm Lị đã nhào về phía Tần Khanh.
"Em cũng mới chỉ vừa cảnh cáo cô ấy một chút thôi, ở bữa tiệc này thì không nên quá tùy tiện, mới vừa rồi cô ấy câu dẫn Cố Tĩnh Dư như vậy, cả đoàn làm phim đều thấy được, như vậy danh tiếng của cô ấy sẽ không được tốt lắm, nhưng, cô ấy không chỉ không nghe lời em, còn quát em, em... Em cũng vì coi cô ấy là em gái, nên mới muốn khuyên nhủ cô ấy thôi."
Tần Khanh rất đỗi ngạc nhiên nhìn Lâm Triệt: “Cố Tĩnh Dư ?"
Như là có chút thất vọng, mặc dù Tần Khanh có chút không tin, nhưng, vẫn chú tâm an ủi bờ vai đang run rẩy của Lâm Lị hơn: “Lâm Triệt... Cố Tĩnh Dư là cậu ba nhà họ Cố, anh ấy không chỉ là một ngôi sao sáng, còn là người thừa kế thứ ba của Cố gia, đại khái có thể em không biết, nhưng, quả thật em nên cách xa người nhà họ Cố một chút."
*
Lâm Triệt nhìn Tần Khanh, không nói nên lời.
Lâm Lị hưởng thụ nhìn dáng vẻ thống khổ của cô, vẻ dương dương đắc ý kia quả thực khiến cho người ta cảm thấy khó chịu.
“Tùy các người nghĩ sao thì nghĩ, tôi còn có việc, các người cứ từ từ nói chuyện đi." Lâm Triệt cũng không quay đầu lại, đi thẳng ra ngoài.
Sắc mặt Tần Khanh trắng nhợt, trấn an Lâm Lị, rồi vội vàng đuổi theo cô.
Cánh tay Lâm Triệt, bị Tần Khanh kéo lại, người đã ra đến bên ngoài, đêm tối khiến cho mặt cô càng có vẻ tái nhợt, Tần Khanh nhìn mặt cô trắng noãn, thật giống như lần đầu tiên gặp cô, gương mặt trắng nõn giống như trứng gà bóc vậy, xinh đẹp như vậy.
Anh ta nhìn chằm chằm cô, nói: “Điều anh nói là sự thật, Lâm Triệt, bất kể như thế nào, ở thành phố C này người không thể trêu chọc nổi, chính là Cố thị, Cố Tĩnh Dư là cậu ba nhà họ Cố, nếu không em cho rằng, thân phận của anh ta là gì, mà có thể nhận được sự tôn kính của nhiều người như vậy?"
1: Ông xã tôi uống say rồi Lâm Triệt nhìn Tần Khanh, đại khái bởi vì đã uống khá nhiều rượu rồi, lúc này cả người cũng xúc động hơn rất nhiều: “Nếu như chọc vào."
Vẻ mặt Tần Khanh hơi ngưng trọng, thở dài một tiếng nói: “Cố Tĩnh Dư có lẽ còn tốt, anh ta có người anh cả, chính là Cố Tĩnh Minh hiện đang đảm nhiệm chức vị Tổng thống, anh hai, là Cố Tĩnh Trạch là tài phiệt thần bí khó lường, thủ đoạn của những người này hay làm, cũng không phải là chuyện anh và em có thể nghĩ đến, cho nên, ở nước C, tốt nhất là cách xa nhà họ Cố một chút, hiểu không?"
Lâm Triệt chỉ cảm thấy đầu óc càng ngày càng hỗn độn.
"Sao mà em quen biết bọn họ được, được rồi, anh để cho em đi thôi, anh trở về chăm sóc cho Lâm Lị đi, không cần phải để ý đến em."
"Nhưng mà..."
Tần Khanh nhìn cô, bàn tay mảnh khảnh của cô đẩy tay anh ra, lòng bàn tay mềm mại, khiến cho anh có chút thất thần.
Mà lúc này, Lâm Lị đã chạy tới từ phía sau.
Cuối cùng Lâm Triệt nhìn Lâm Lị, cười lạnh một tiếng, vội vội vàng vàng chạy ra ngoài.
Tần Khanh nhìn cô bỏ đi, trên mặt lộ ra vẻ lo lắng, nhưng Lâm Lị đã kéo anh lại hỏi: “Mới vừa rồi anh nói là sự thật sao? Cố Tĩnh Dư lại có gia thế như vậy?"
Tần Khanh vẫn đang nhìn về hướng Lâm Triệt chạy đi: “Đúng vậy, nhưng, Lâm Triệt nhìn thật sự là trưởng thành rồi, không phải tiểu cô nương trước kia nữa."
Lâm Lị nghe vậy chân mày nhíu lại, không muốn nghe thấy anh nói tới Lâm Triệt.
Nghĩ đến mới vừa rồi Lâm Triệt lại có thể ngồi chung với Cố Tĩnh Dư mà bình thường vẫn luôn lạnh nhạt kia, trong lòng cô ta lại cảm thấy buồn rầu.
Bây giờ lại biết, Cố Tĩnh Dư ngoại trừ là một ngôi sao sáng giá, thì gia thế sau lưng lại lợi hại đến như vậy, trong lòng càng thêm ghen tỵ.
Sao Lâm Triệt lại được Cố Tĩnh Dư chú ý vậy chứ.
*
Lâm Triệt mới ra tới lối đi, đã có người chặn lại.
Ngẩng đầu lên, cô nhìn thấy người tới lại là Hồ quản gia, không khỏi cười một tiếng.
"Hồ quản gia, ông tới làm gì vậy?"
"Mợ chủ, cô uống say rồi, tôi tới để đón cô về."
Nghe người khác kêu mình là mợ chủ, cô càng cảm cười rộ lên.
Cô coi là mợ chủ cái gì?
Mơ mơ màng màng, đã bị người ta đưa về nhà.
Cố Tĩnh Trạch thấy nghe giọng nói ở bên ngoài, chân dài vội bước ra, đi tới cửa.
Nhưng mà mới vừa đến cửa nhà, một thân thể mềm nhũn đã ngã thẳng vào lòng anh.
Chờ Cố Tĩnh Trạch phản ứng lại, ngực của cô đã đụng vào trước ngực của anh, tâm thần rung động, sau đó lại thấy, trên mặt cô là hai mảnh đỏ ửng, lông mi nhẹ nhàng run rẩy, môi đỏ mọng như cánh hoa kiều diễm ướt át, vành tai cọ lên cổ anh, khiến cho cả người anh đều cảm thấy ngứa ngáy.
Anh sửng sốt, chăm chú nhìn nhìn cô.
"Chuyện gì xảy ra vậy?"
Mùi rượu đập vào mặt, người phụ nữ này thật giống như mới chui từ trong hũ rượu ra vậy.