"Đúng vậy, tôi đã xem qua kịch bản." Lâm Triệt nói.
Cố Tĩnh Dư rất có nhiều thú nhìn cô: “Nếu có cảnh chung, chẳng lẽ không phải tạo chút tình cảm trước sao?"
Lâm Triệt sững sờ ngẩng đầu lên: “Nhưng mà chúng ta không có cảnh cảm tình mà."
Cố Tĩnh Dư không nói lời nào, chẳng qua là đánh giá Lâm Triệt: “Xem ra cô đã đọc qua toàn bộ kịch bản?"
"Đúng vậy." Lâm Triệt đáp.
1: Cô đừng có trêu chọc người nhà họ Cố Cố Tĩnh Dư nói: “Vậy thì thật là tốt, tôi có mấy chỗ còn không hiểu lắm, cô có muốn giúp tôi giải đáp hay không."
Lâm Triệt nháy mắt: “Thật ra thì bộ này tôi chỉ đọc đoạn của tôi, nếu tiền bối không biết, tôi đi tìm đạo diễn tới giải đáp giúp anh, nếu không tôi nói sai ý bên trong, sẽ không tốt lắm."
"..."
Thấy Cố Tĩnh Dư chẳng qua là nhìn mình, không trả lời, cô lại hỏi: “Có phải tôi nói chỗ nào không đúng rồi không?"
Dù sao đây cũng là lần đầu tiên Lâm Triệt diễn nhân vật quan trọng như này, có nhiều chỗ cô cũng lo lắng mình không biết, cho nên "Tiền bối" hỏi cũng không dám qua loa, cũng cẩn thận mà trả lời.
Cố Tĩnh Dư nhìn ánh mắt lo lắng của cô, phì cười một tiếng, lắc đầu một cái mới nói: “Không có, chẳng qua là, cảm ơn cô suy nghĩ giúp tôi như vậy, có điều không cần phải gọi đạo diễn, lát nữa tôi tự đi đến đó là được."
Lâm Triệt ồ một tiếng, lại ngồi xuống.
Nhận ra được Cố Tĩnh Dư đang nhìn mình, Lâm Triệt ngẩng đầu lên, cẩn thận hỏi: “Tiền bối còn có chuyện gì sao?"
"Không có." Cố Tĩnh Dư cười khan: “Giống như cô, là người mới nhưng lại chuyên nghiệp như vậy, vẫn là lần đầu tiên tôi thấy."
Lâm Triệt nghe, cảm kích nhìn anh: “Cảm ơn anh khen ngợi, tôi còn phải học tập theo tiền bối mới phải!"
"..."
Cố Tĩnh Dư nói: “Lần này cô có thể được chọn diễn nhân vật này, nhất định là bằng thực lực, tôi rất coi trọng cô."
Đúng vậy, nếu không phải thật sự có thực lực, nếu chỉ dựa vào chỉ số thông minh của cô, chuyện này, phỏng chừng thật sự rất khó mà có được một chân trong bộ phim này đi, ngay cả anh cố ý cho cô cơ hội tới gần mình, cô cũng không nhìn ra được, nói cô có chỉ số thông minh cũng chỉ là để đẹp mắt thôi.
Lâm Triệt nghe vậy cảm động tột đỉnh: “Có thật không? Cảm ơn tiền bối khích lệ, tôi nhất định sẽ làm thật tốt."
"..." Xem ra thật sự là dựa vào thực lực để đi vào rồi.
Bên cạnh, đạo diễn nhìn Lâm Triệt và Cố Tĩnh Dư lại ngồi chung một chỗ, không khỏi cảm thấy kỳ quái, nói: “Hôm nay Tĩnh Dư có chuyện gì vậy, bình thường không phải là không thích trao đổi với người khác sao."
Người quản lý thấp giọng trả lời: “Tôi cũng không biết, vốn là ở bên trong phòng nghỉ, bỗng nhiên lại chạy ra đó ngồi, ai, nói chuyện vớ Tĩnh Dư nhà chúng tôi, có phải là người mới hay không, trước kia chưa thấy bao giờ."
"Đúng vậy, lần này là đặc biệt được chọn vào, hình tượng không tệ, rất thích hợp với nhân vật này”.
Trên bữa tiệc khai máy, bao nhiêu cặp mắt đều nhìn sang, không nghĩ tới Cố Tĩnh Dư trong lời đồn đại lãnh đạm không để ý tới người, hôm nay lại vẫn nói chuyện phiếm cùng với những diễn viên khác.
Hơn nữa đối phương còn là một người mới.
Mọi người tò mò nhìn người mới này.
"Người mới kia cũng không tệ."
"Nghe nói là phá lệ chọn vào."
"Dáng dấp thật không tệ, rất dễ dàng khiến cho người nhìn tất ấn tượng."
Lâm Lị nghe thấy, đôi mắt lạnh lẽo quét sang, người phía sau nhìn thấy, vội vàng không nói nữa.
Tính khí Lâm Lị mọi người đều biết, rất sợ lúc này cô ta lại ra gây chuyện nữa.
Mặc dù không thoải mái Lâm Lị, nhưng mà ai kêu bối cảnh của cô ta tốt, cũng không ai có thể làm gì cô ta được.
Thế cho nên, Lâm Lị ngồi ở giữa khó chịu, nhưng cũng không ai dám phản ứng gì.
Lâm Lị tức giận nhìn bên kia, trong lòng có chút suy nghĩ kỳ quái, tiểu tiện nhân này làm sao vậy, chẳng lẽ cô ta quen với một đại minh tinh như Cố Tĩnh Dư sao?
2: Cô đừng có trêu chọc người nhà họ Cố Suy nghĩ một chút lại thấy không thể có khả năng này, cô ta có tài đức gì, mà có thể đồng thời xuất hiện cùng với Cố Tĩnh Dư, nhất định là hai người có chuyện gì đó, mới có thể ngồi chung với nhau.
Nhưng mà, bình thường chưa bao giờ Cố Tĩnh Dư để ý tới người khác, ngồi ở chỗ đó, làm ra vẻ như chuyện trò vui vẻ với cô, vẫn khiến cho Lâm Lị cảm thấy căm ghét trong lòng, nhất là khi thấy, tất cả mọi người ở đây, không ngừng chú ý đến tiểu tiện nhân kia chỉ vì cảnh này, trong lòng Lâm Lị càng không thoải mái.
Lâm Triệt cố ý, nhất định là cô ta chủ động dụ dỗ Cố Tĩnh Dư, tiểu tiện nhân, lại còn có chút thủ đoạn này nữa.
Tiệc rượu khai máy vẫn còn tiếp tục.
Lâm Triệt đi qua phòng vệ sinh, liếc nhìn Lâm Lị đứng ở bên kia.
"Lâm Triệt." Cô ta nhìn Lâm Triệt từ trên xuống dưới, chỉ cảm thấy gần đây, xem ra trên người cô hình như có thêm chút gì đó, như là thành thục, như là kiều mỵ, không có cảm giác con nít giống như trước kia nữa, lại nhiều thêm một chút ý vị của phụ nữ.
Cô ta cười lạnh: “Tôi khuyên cô vẫn là rời khỏi đoàn phim này."
Lâm Triệt lạnh lùng nhìn cô: “Cô cảm thấy không thoải mái thì cô có thể rời đi, dựa vào cái gì muốn tôi rời đi.".
Lâm Lị hừ một tiếng: “Tốt nhất cô có thể luôn mạnh miệng, Lâm Triệt, cô biết, Tần Khanh thích nhất cái gì ở tôi không? Cô biết tại sao anh ấy tuyệt đối không thèm nhìn đến cô không? Anh ấy thích nhất hương vị phụ nữ trên người tôi, anh ấy sẽ không yêu cô, bởi vì, cô vẫn nên trở về soi gương nhìn lại xem rốt cuộc mình là cái dạng gì, nếu không có tiền phẫu thuật thẫm mỹ, thì tôi có thể cho mượn ít tiền, nhưng mà, một khuôn mặt dễ nhìn, lại còn biết dùng thủ đoạn câu dẫn đàn ông khắp nơi, cô còn dám ngụy biện à."