Độ cao này có chút vi diệu, hoặc nên nói là vừa phải, tầm nhìn của cậu đối diện với Nhậm Tinh Vãn, lúc nói chuyện không cần ngước mắt lên.
Đồng thời, nếu người đàn ông cúi người, khuỷu tay có thể vừa vặn chống ở bên cạnh chân của cậu, vững vàng vây cậu trong vòng tròn, hoặc là khi nhìn nhau không gặp bất kỳ trở ngại nào.
Trong lòng Cảnh Miên bỗng nhiên xuất hiện cảm giác quen thuộc khó hiểụ
Dường như khung cảnh này dần dần trùng lặp với hình ảnh khi cậu còn bé.
Nhưng tất cả mọi thứ bọn họ có bây giờ đều khác xa so với lúc đó.
Cảnh Miên cảm thấy tim mình đập có chút nhanh.
“Miên Miên.”
Bỗng nhiên người đàn ông nói “Biết vì sao mang em đến đây không?”
Cảnh Miên kẽ run, suy nghĩ một lúc rồi lại lắc đầụ
Anh Nhậm nói “Bởi vì ở những nơi khác, không thể lộ liễu như thế này.”
Cảnh Miên mờ mịt chớp mắt, có lẽ bởi vì tư thế này nên cậu không rảnh để suy nghĩ quá nhiều, nhưng vẫn có chút khó hiểu “Cái gì lộ liễu?”
“…”
Nhậm Tinh Vãn chưa kịp mở miệng nói chuyện.
Thì đột nhiên Cảnh Miên nghe được một tiếng động như tiếng nổ.
Tiếng kia nặng nề, nhưng lại rất rõ ràng.
Quan trong nhất là… Hình như phát ra từ ngoài biển
Cảnh Miên theo bản năng ngẩng đầu nhìn về hướng phát ra tiếng động.
Trong nháy mắt đó, Cảnh Miên nhìn thấy nannan
Pháo hoa nở rộ trên bầu trời, rải rác khắp mọi hướng, trong nháy mắt chiếu sáng toàn bộ khu vực biển gần đó, phản chiếu ra ánh lửa nhỏ nhẹ nhàng, đốt cháy cả bầu trời đêm tối tăm và rộng lớn.
… Đó là một chấn động không thể diễn tả bằng lời.
Đồng thời phản chiếu ánh sáng rực rỡ và mênh mông lên đồng tử của Cảnh Miên.
Pháo hoa chấn động và khổng lồ như thế, lại không xuất hiện ở chợ đêm náo nhiệt hoặc tiệc mừng năm mới, mà lại bừng sáng và nở rộ trên bờ biển vắng vẻ và lãng mạn này, chỉ tồn tại vì hai người bọn họ.
Hoặc là…
Chỉ tồn tại vì Cảnh Miên.
Nhưng dường như Nhậm Tinh Vãn không tập trung vào pháo hoa.
“Anh đã chuẩn bị từ lâu rồi.” Hơi nước dày đặc mà nặng nề bên môi người đàn ông, giọng nói hòa cùng tiếng pháo hoa trên bầu trời, đồng thời mang theo chút khàn khàn không thể nhận ra “Nhưng khi anh thực sự làm điều này, anh vẫn sợ sẽ dọa đến em.”
Cảnh Miên miễn cưỡng lấy lại tinh thần trước sự hấp dẫn của pháo hoa, một lần nữa nhìn về phía anh Nhậm đang nói chuyện, vào giây phút đó, trái tim gần như ngừng đập.
Đồng tử từ từ co lại.
Bởi vì không biết từ khi nào trong tay người đàn ông xuất hiện một cái hộp nhỏ.
Nắp hộp được mở ra.
nannan Có một chiếc nhẫn xinh đẹp lặng lẽ nằm bên trong.
Trong màn đêm đan xen với ánh sáng pháo hoa, chiếc nhẫn nhỏ bên trong lóe lên ánh sáng đẹp đẽ.
“Miên Miên.”
Anh Nhậm nói “Kết hôn với anh nhé.”
Cảnh Miên hoàn toàn bối rối.
Ở phía xa, pháo hoa nở rộ rồi rơi xuống, từ hoành tráng đến dịu nhẹ, cuối cùng rơi xuống biển, trở về yên tĩnh.
Bầu trời đêm rực rỡ rơi vào yên lặng.
Ánh sáng chói lóa chiếu lên sườn mặt của chàng trai trẻ dần dần mờ đi.
Cảnh Miên nhúc nhích yết hầụ
Phải mất một thời gian dài trước khi cậu có thể lấy lại được hô hấp ban đầu, cũng làm cho cậu tỉnh rượu hoàn toàn, tuy đã bình tĩnh lại sau cú sốc lớn, nhưng nhịp tim của cậu vẫn không bình tĩnh chút nào.
Tại sao, tại sao lại cầu hôn vào lúc này?
Anh Nhậm có biết mình đang làm gì không?
Bọn họ chỉ là người xa lạ mới gặp nhau có hai lần.
Được rồi… Cũng không phải là người xa lạ hoàn toàn, bọn họ vẫn là thanh mai trúc mã, nhưng mà khoảng thời gian đó quá mức xa xôi và mơ hồ, trong tiềm thức của Cảnh Miên cảm thấy, bọn họ đã thay đổi rất nhiều, khoảng thời gian ở chung cũng không tính là gì.