⬅ Trước Tiếp ➡
Bởi vì cảnh tượng trước mắt hoàn toàn khác với vùng biển… Mà cậu đã từng thấy trước đây.
nannan Đó là một vùng biển rực sáng.
Trong màn đêm yên lặng sóng biển cuộn trào mãnh liệt, sau khi ập vào bờ biển lại êm đềm, những bọt sóng khuấy động lại hiện lên vẻ xinh đẹp của… Ánh sáng xanh dương.
Ngay cả khi bước qua, những dấu chân dẫm lên bãi cát và bọt sóng nước cũng sẽ biến thành những dấu chân nhỏ phát sáng, giống như được tạo nên bởi một phép thuật lãng mạn từ ánh sáng huỳnh quang, mọi thứ mà cậu nhìn thấy đều là ánh sáng rực rỡ của biển và màu xanh của bầu trời đầy sao.
Hô hấp của Cảnh Miên căng ra.
Như là đạp tan sóng biển, lại đột nhiên bị ngôi sao rơi vào không kịp phòng ngừa.
Cuối cùng, ôm lấy hương thơm dịu dàng của bãi biển dài đằng đẵng.
Mơ mộng và bí ẩn.
Như này cũng quá đẹp đi…
Thỉnh thoảng cậu cũng nghe nói về những khái niệm biển huỳnh quang, nước mắt xanh trên internet và trong các video, những chúng chỉ giới hạn trong khái niệm, không chỉ cậu mà còn cả những người xung quanh, dường như chưa từng thật sự nhìn thấy chúng.
Mà khi thật sự lạc vào, nó lại trở nên hoàn toàn khác biệt, một trải nghiệm mới và không ngừng kích thích thị giác.
… Là một khung cảnh đẹp đến mức gần như nghẹt thở.
Cảnh Miên nghĩ, có lẽ cả đời này cậu cũng không thể quên.
Cảnh Miên nhìn chằm chằm bọt nước và bãi cát dưới chân, ánh sáng màu xanh theo thứ tự hiện lên, chứng minh dấu vết mà cậu để lại, ánh mắt của chàng trai hơi sáng, gần như không thể rời mắt.
Nhậm Tinh Vãn mím môi, dường như ánh mắt dừng lại rất lâu trên người Cảnh Miên.
Cảnh Miên cảm thấy mình đã tỉnh rượu hơn phân nửa, vừa đi vừa thán phục nói “Trước kia không biết, ở thành phố Lâm lại có vùng biển như vậy.”
“Nó chỉ xuất hiện vào những thời gian và địa điểm cụ thể thôi.” Anh Nhậm nói.
Cảnh Miên giật mình.
Đột nhiên cậu cảm thấy, hình như đêm nay không phải là cuộc gặp gỡ ngẫu nhiên đúng lúc và đúng thời điểm, mà là… Cố ý.
Có thể làm đến mức này chỉ vì giải rượu và giải sầu cũng cậu, Cảnh Miên nghĩ, có lẽ trên đời này không có trúc mã nào tốt hơn anh Nhậm đâụ
Tâm tình cũng tốt hơn rất nhiềụ
Cảnh Miên ngước mắt, nhìn thấy đá ngầm cách bãi cát không xa, bỗng nhiên nhớ đến, hình như khi cậu và Nhậm Tinh Vãn còn bé cũng thường xuyên đến nơi như thế này.
Khi đó thân hình của Cảnh Miên rất nhỏ, ca ca trúc mã sẽ lôi kéo bàn tay nhỏ bé của cậu, để cậu tùy ý đào cát ở bãi biển tìm vỏ sò và vỏ trai, có đôi khi một lần chơi là chơi cả ngày.
Đương nhiên, cũng có lúc một mình Cảnh Miên nhỏ dũng cảm bước tới bờ biển khi ca ca không chú ý đến, nhưng giây tiếp theo sẽ bị sóng biển ập tới đánh ngã.
Cảnh Miên “…”
Không ngờ bây giờ nghĩ lại còn rất mất mặt.
Đôi khi ngay cả giày cũng mất, vẫn phải do Nhậm ca ca đi tìm.
Cuối cùng, đối phương sẽ nhẹ nhàng bế Cảnh Miên lên đặt lên tảng đá ngầm gần nhất, sau đó người nọ sẽ giữ chân và yên lặng rũ mắt mang giày vào cho cậụ
Suy nghĩ quay trở lại hiện thực.
Khuôn mặt của trúc mã dần dần trùng khớp với người đàn ông trước mặt, nhưng hình như có chút mơ hồ.
Cảnh Miên nhẹ nhàng hít vào một hơi, bước chân dừng lại.
Bởi vì cậu phát hiện Nhậm Tinh Vãn quay người lại.
Cảnh Miên còn chưa kịp phản ứng, thì thắt lưng bất ngờ bị ôm lấy, giây tiếp theo, người đàn ông hơi dùng sức, dưới chân Cảnh Miên nhẹ đi.
nannan Cậu thật sự đã được bế lên
Trước khi Cảnh Miên có thể khống chế được nhịp tim đang điên cuồng tăng lên của mình, thì cảm giác không trọng lực nhanh chóng biến mất, thay vào đó là cảm giác vững chắc ở dưới thân.
Cảnh Miên phát hiện, cậu đang ngồi trên tảng đá ngầm.
⬅ Trước Tiếp ➡