Lâm Uyên lại không có bao nhiêu thương hại, loại trạng thái tâm lý này ngược
lại còn khiến anh sinh ra một loại vui sướng lạ lẫm nào đó. Anh nhíu mày, trong
sự trầm mặc của cô, cầm áo của mình lên xoay người muốn rời đi.
Khương Đường chà lau nước mắt, khẽ khàng nói: "... Anh đã có bạn gái chưa?"
Lâm Uyên khép hờ nửa mắt, bóng lưng dưới ánh mặt trời phát ra ánh sáng.
“Em…” Khương Đường dịch chuyển về phía trước một bước, hai bóng người
lồng vào nhau, cô cúi đầu nhìn, tim đập nhanh hơn mấy lần: “Nếu như em đồng
ý với anh, vậy em có thể, có thể trở thành… Bạn gái của anh hay không?”
Đổi lại là trước kia cô còn lâu mới tin, sẽ có một ngày mình lại có thể thấp kém
đến như một hạt bụi như vậy.
Lâm Uyên nghe thế thì quay đầu lại, con ngươi trầm thấp nhìn cô chằm chằm
nửa ngày: “Còn muốn bàn điều kiện với tôi?"
Khương Đường gật đầu.
Anh mỉm cười, lại mang theo nồng đậm khinh thường: “Cô cho cô là loại mặt
hàng gì."
Khương Đường đột nhiên cởi ra chiếc áo đang che nửa thân trên của mình, bầu
ngực như hai con thỏ trắng nhỏ lay động tiến vào tầm mắt của anh, cô chậm rãi
tới gần, nắm lấy bàn tay của anh, kéo nó đè lên n** m*m m** của mình, giọng
nói quyến rũ trầm thấp trước nay chưa từng có: “Em là mặt hàng gì, anh chưa
từng thử, sao có thể biết được?”
Lâm Uyên ra sức bóp bóp, đẩy ngã cô xuống bàn: “Tách chân ra, tôi muốn kiểm
hàng.”
...
Nơi bóng tối ánh mặt trời không chiếu tới được, hai tay Khương Đường nắm ở
mắt cá chân của mình, kéo chân thành hình chữ M, hoa viên bí ẩn chưa bao giờ
bị người nào thăm thú cứ như thế l** l* ở trong không khí.
Phô bày ra trước đôi mắt sâu xa của Lâm Uyên.
Anh đã một lần nữa mặc lại áo sơ mi vào, khôi phục lại dáng vẻ một thiếu niên
cao quý đến ngông cuồng tự đại, trái lại, cô gái nhỏ lại toàn thân tr*n tr**, toàn
bộ quần áo đã rơi xuống đất.
"Tự mở ra, bày ra vẻ d*m đ*ng đi.”
Khương Đường cắn môi, khuôn mặt trong trẻo như ánh nắng ban mai như nụ
hoa còn chưa hé nở, hai tay lại làm ra chuyện hoàn toàn ngược lại với khuôn
mặt của mình, cô di chuyển tay, lật hai miếng thịt non mềm ra phía ngoài, khiến
cho khe nhỏ càng thêm lộ ra rõ ràng.
Ánh mắt Lâm Uyên xem xét cô như lưỡi dao sắc bén, theo thời gian dần dần
trôi qua, phảng phất như muốn xuyên qua cả người của cô.
Cô không thể khống chế lại ướt một chút.
Một ngón tay bỗng nhiên thẳng tắp tiến vào.
Khương Đường chấn kinh y như một con mèo xù lông: “Đừng.”
Lâm Uyên cúi người, một tay khác vừa vặn nắm lấy hai b** ng*c đang giương
cao lên của cô, anh x** n*n một chút: “Không muốn sao, đã ẩm ướt thành ra
như vậy còn giả vờ thánh nữ gì nữa.”
Anh vuốt vuốt đầu v*, không ngừng x** n*n, thẳng đến lúc hai b** ng*c bị dày
vò đến đỏ bừng, sự khó chịu chỗ th*n d*** cũng theo đó thả lỏng hơn một chút.
Anh ấn ngón tay vào sâu hơn một chút, dò xét huyện nhỏ bí ẩn bên dưới.
Mẹ nó, sao có thể chặt như thế, vừa nhỏ vừa hẹp.
Như thế này thì sao có thể tiến vào được đây.