⬅ Trước Tiếp ➡
Với Khương Đường mà nói, đây lại là quá trình chậm rãi từ dày vò đến thích
ứng, cô khẽ nức nở, cảm thấy từ trên xuống dưới khắp toàn thân đều bị anh điều
khiển.
Hết lầnnày tới lần khác còn có phản ứng ngượng ngùng như vậy.
Cô nghiêng đầu đi, trong cổ họng đè nén lại âm thanh r*n r* thoải mái, trong
tiềm thức, Khương Đường vẫn có chút phỉ nhổ bản thân mình.
Thế nhưng ngón tay Lâm Uyên lại ra vào rất có quy luật, dần dần khiến cho
huyệt nhỏ của cô ngứa ngáy râm ran.
Giống như muốn càng nhiều hơn...
Khương Đường hơi cọ vào ngón tay của Lâm Uyên, ánh mắt tán loạn, toàn thân
chỉ tập trung chú ý đến một điểm này. Nếu như có thứ gì đó to hơn tiến vào thì
tốt biết mấy.
Trong cơn mê ly, nơi duy nhất đang được lấp đầy bỗng nhiên bị rút ra, cô cảm
thấy trống rỗng, men theo đó còn có chút nước trong suốt chảy ra ngoài.
"..."
Khương Đường theo bản năng nắm lấy ống tay áo của anh, nụ hoa hơi co rút lại
một chút, nỗ lực giữ lại thứ bên trong.
Lâm Uyên biết đây là cô đã biết mùi, anh trực tiếp cắm ngón tay vào trong
miệng cô, bắt chước ban nãy rút ra chọc vào, tới tới lui lui ma sát với đầu lưỡi
của cô.
“Tự l**m sạch đi, nước của cô đó.”
"... A "
“Vừa đụng vào liền ch** n**c, trời sinh chính là đồ đê tiện để người cưỡi."
"Không phải.” Khuôn mặt Khương Đường ửng đỏ, thoạt nhìn như trái đào mật
đã chín rụng: “Em… Không phải."
"Không phải?" Lâm Uyên tiến sát tới, chóp mũi gần như chạm vào cô: “Chính
là chuyện cô vừa làm trong phòng tập múa đó thôi.”
Khương Đường lắc đầu, miệng bị anh quấy đảo, ngực bị anh x** n*n, cô cảm
thấy cả cơ thể đều là sóng nhiệt cuồn cuộn, nơi hạ thể lại không được thứ gì an
ủi, hai chân tự động quanh quẩn ở eo của anh.
"Không có... Em không có..."
"Không có cái gì?" Lâm Uyên cách một lớp vải vóc hung hăng đâm vào thân
dưới của cô.
Khương Đường thoải mái đến độ nhẹ kêu một tiếng, bị t*nh d*c khống chế,
không nhịn được tự mình dán vào.
"Người chưa từng trải qua sao lại dâm như vậy?”
"Bị anh… Em không khống chế được."
Giới hạn lần lượt bị vượt qua, Lâm Uyên hiển nhiên không buông tha cô dễ
dàng như vậy: “Tôi làm gì cô, hả?"
"Bị anh chơi.” Đầu lưỡi Khương Đường l**m láp ngón tay của anh, ánh mắt lộ
ra quyến rũ vô tận: “Em, em rất thoải mái."
Chưa bao giờ nghĩ tới lại có thể xảy ra một màn như vậy.
Khương Đường thừa nhận bản thân mình cũng không phải là cái loại trinh tiết
liệt nữ gì.
Từ sau lần ở trên sân thượng gặp được tình cảnh kia, cô đã quyết định, coi như
Lâm Uyên chỉ muốn chơi gái thì cô cô cũng bằng lòng phụng bồi.
Lâm Uyên đứng dậy, vừa kéo thắt lưng, vừa nhấc cô từ trên bàn lên để cô ngồi
ở trên đệm.
Khương Đường lơ mơ, thân thể trần như nhộng vẫn còn đang đắm chìm trong
niềm vui bị đùa bỡn mới nếm thử lần đầu.
d**ng v*t vừa thô lại cứng căng đầy khiến quần nhỏ căng phồng, q** đ** tiết
ra một chút chất lỏng thấm ướt vải vóc, ngón tay thon dài của anh kéo ra tầng
vải vóc cuối cùng, côn th*t hung mãnh lập tức xuất hiện, chạm vào miệng nhỏ
của cô.
"Không phải nói thích tôi sao.”

⬅ Trước Tiếp ➡