hiện rõ trong các bài thơ.
Phòng học ở đối diện đang trong tiết học.
Chỗ của cô vừa vặn có thể nhìn thấy hàng ghế cuối phòng số 7 khối 11
Lâm Uyên ngồi ngay cạnh cửa sổ, anh đang nhàm chán vuốt vuốt chiếc bút máy
trong tay, ngón tay tinh tế thon dài, các khớp xương rõ ràng mạnh mẽ.
Khuôn mặt anh không có cảm xúc gì, vẫn luôn nhàn nhạt.
Cấm dục, tràn ngập cảm giác mê hoặc.
Động tác thưởng thức cây bút của Lâm Uyên bỗng nhiên dừng lại.
Nữ sinh ngồi phía trước đứng dậy trả lời câu hỏi, để lộ ra chiếc gương nhỏ trên
bàn, góc độ của chiếc gương vừa vặn có thể nhìn thấy khung cảnh bên ngoài
cửa sổ... có một người đang nhìn trộm.
Khuôn mặt nhỏ bé giấu trong mái tóc đen, lộ ra một đôi mắt xinh xắn, khuôn
miệng nho nhỏ nhìn như quả anh đào hồng nộn, hơi hé mở thở hổn hển.
Đôi chân nhỏ dưới làn váy trắng ngần lại tinh tế, đường nét mềm mại, lúc lơ
đãng nhìn lên trên còn có thể mơ hồ nhìn thấy một góc của b* m*ng.
Tầm mắt hai người gặp gỡ trong mặt gương nhỏ hẹp.
0.1 giây kinh ngạc, Khương Đường c*n m** d***, ngón tay không khỏi theo
khống chế nhấc lên một góc của làn váy.
Làm sao bây giờ, vì sao vừa nhìn thấy anh ấy đáy lòng lại cảm thấy khó nhịn
nhiều hơn rồi.
Rất muốn được anh sờ…
q**n l*t màu trắng viền ren, theo động tác của cô lộ ra một mảng lớn da thịt.
Khóe miệng khẽ nhếch, không một tiếng động nói ——
[ Đẹp không. ]
Đáy mắt Lâm Uyên tối sầm, càng thêm sâu thẳm.
Một cô bé học sinh nữ mới chỉ học cấp ba với bề ngoài thanh thuần như vậy,
sao lại có thể làm được một động tác gợi tình đến như thế.
Nhóc con d*m đ*ng này nữa.
Thật muốn lấy cây bút máy này đâm vào trong huyệt nhỏ của cô.
Hung hăng khiến cô kêu thành tiếng.
Nhóm dịch: Chiêu Anh Các
Điên rồi, điên rồi.
Khương Đường v**t v* con rối màu hồng nhạt, ngồi ở trong phòng học, đầu óc
vẫn mờ mịt như cũ.
Chỉ bị đôi con ngươi đen như mực của Lâm Uyên nhìn chăm chú thôi mà cô đã
không nhịn được run sợ.
Chẳng có chút cảm xúc nào.
Tựa như anh chỉ đang nhìn một cây bút máy, lá cây, hay chỉ là không khí...
Đó là một cơ hội tốt khó gặp.
Trong đời hiếm khi có thể khác người như thế một lần, quả nhiên, cô nhìn thấy
trong đôi con ngươi của anh bắt đầu xuất hiện sóng cuộn chập trùng. Y như bọt
sóng bập bùng trong biển cả.
Hẳn là anh sẽ nhớ kỹ khuôn mặt của mình nhỉ?
Khương Đường không nhịn được sờ sờ mặt, trên má xuất hiện hai rặng mây
hồng khả nghi, còn có xu thế ngày càng nóng.
"Đường Đường.” Trần Duẫn ngồi ở phía sau ghé tới gần, nhỏ giọng nói bên tai
cô: “Đợi lát nữa tan học cùng đi ăn cơm không? Vừa tan học liền chạy ra luôn
nhé, nhớ phải nhanh một chút đó.”
"..." Khương Đường do dự một lát, cô cảm thấy bây giờ mình không có chút
tâm trạng nào để có thể bình tĩnh ăn cơm trưa, thấp giọng đáp lại: “Không ăn, tớ
muốn ở lại lớp nghỉ một lát.”
Cô là một học sinh ngoại trú, mỗi lần nghỉ trưa đều ngồi lại ở trong phòng học.
Trần Duẫn không nghĩ gì cả: “Ờ, thế lúc về tớ sẽ mang bánh mì cho cậu.”
Cô gật đầu.