Tiếp ➡
Nhóm Dịch: Chiêu Anh Các
Mới vừa vào mùa đông, khí trời không tính là quá lạnh.
Tiết thể dục trường Vân Trung trước giờ luôn lấy việc cho học sinh hoạt động tự
do là chính, các nam sinh đa số đều hợp thành nhóm ở sân bóng rổ rèn luyện thể
lực, nữ sinh thì tụ tập cùng một chỗ, ngồi bên cạnh nhìn, thi thoảng lại phối hợp
hoan hô một tiếng.
Khương Đường ngồi trên bậc thang, có chút mệt rã rời xoa xoa đôi mắt.
“Đường Đường, này.” Trần Hạ từ trong túi tiền lấy ra một túi kẹo bạc hà, lấy
một viên đặt lên tay cô, “Tỉnh táo một chút đi mà, A Thận sắp ghi bàn rồi.”
Khương Đường chầm chậm ngậm lấy viên kẹo, từ đầu lưỡi truyền tới hương vị
bạc hà thanh mát, khiến thần trí cô hơi tỉnh táo hơn, cô nhìn về hướng sân bóng,
đúng như dự đoán, Lục Thận đứng giữa sân, áo ba lỗ màu trắng, giơ tay lên dễ
dàng ghi ngay quả ba điểm.
Nữ sinh vây xem không khống chế được vỗ tay.
Trần Hạ: “Ôi, A Thận nhà mình thật đẹp trai nha.”
“Lớp trưởng từ lúc nào thành người nhà cậu thế”, Khương Đường cười,tay chỉ
đám nữ sinh đông đúc đằng kia, “Cậu hỏi qua ý mấy cô nàng kia chưa?”
“Tớ mặc kệ! ” Trần Hạ cũng bỏ một viên kẹo vào miệng.
“Nói đi nói lại, so với A Thận vẫn còn non nớt, thì địa vị học trưởng Lâm Uyên
lớp 11 trong lòng đám nữ sinh vẫn có sức thống trị hơn. Dáng người lại đẹp...
.”
Khương Đường yên lặng lắng nghe, không cắt ngang mặc cho Trần Hạ lại bắt
đầu hứng thú buôn chuyện, đôi mắt to màu nâu trà không hề chớp bắt đầu
..... Lâm Uyên.
Khuôn mặt người đó.
Không thể nghĩ đến nha, vừa mới nghĩ đến thôi khuôn mặt đã đỏ rồi.
Vóc dáng cao gầy, đôi mắt đen như mực, dây kéo áo khoác đồng phục theo thói
quen luôn được kéo lên đến trên cùng, hơi che khuất cằm, vẻ mặt lạnh lùng kiêu
ngạo.
Người như vậy, nhưng khi cười rộ lên, đôi mắt lại tỏa sáng vô cùng.
“..... Đường Đường, cậu sao lại thẩn thờ rồi?!”
Trần Hạ dùng mu bàn tay chạm nhẹ Khương Đường.
Người trong sân bóng cũng dần ngừng tiến công phòng thủ, quả bóng rổ không
biết từ khi nào văng ra ngoài, lăn vào sâu trong bụi cây gần đó.
Cô đột nhiên hoàn hồn, đôi mắt nhìn theo, giọng nói có hơi sốt ruột, “Tớ đi
kiếm bóng đây.”
“Haizz”
Cho tới bây giờ thỏ trắng nhỏ chỉ hận không thể khiến cảm giác tồn tại của
mình yếu đến không ai thấy lại đang làm gì vậy?
Không để ý tới ánh mắt của những người khác trong lớp, Khương Đường chạy
bước nhỏ, giày chơi bóng màu trắng đạp trên lá khô, vang lên tiếng sột soạt, cô
cúi người xuống, ngồi xổm ở trong rừng cây rậm rạp, duỗi tay ra ôm lấy quả
bóng rổ.
“Bá Dung nhớ cha ta thuở nọ, Vốn dòng vua về họ Cao Dương. Tháng giêng
đầu tiết xuân sang,
Cõi đời ta xuống, giữa đương ngày Dần. Bạn học kia đứng lên phân tích cho cô
câu đầu tiên đi.”
( Bản dịch của Nhượng Tống - Nguyên văn: 帝高阳之苗裔兮, 朕皇考曰伯庸.
摄提贞于孟陬兮, 惟庚寅吾以降.( Ðế Cao Dương chi miêu duệ hề, Trẫm
hoàng khảo viết Bá Dung. Nhiếp đề trinh vu mạnh trâu hề, Duy canh dần ngô dĩ
giáng) Ly tao là một trong những tác phẩm thi ca nổi tiếng trong lịch sử Trung
Quốc. Lý tưởng cao đẹp và tinh thần bất khuất của tác giả Khuất Nguyên thể

Tiếp ➡