Từ Quân quen với diễn viên nổi tiếng thông qua một ứng dụng, sau khi gặp mặt rồi ngủ với nhau một thời gian thì bắt đầu nói thấy ngứa bộ phận phía dưới.
Để cho đảm bảo, cậu ta phải đến bệnh viện kiểm tra, việc này Lục Duy Diệu không tiện ra mặt, suy tính một hồi, cô ấy quyết định lôi bạn thân vào gánh việc cho mình.
"Từ giờ tớ không dính vào chuyện này nữa." Thành Hân Nhiên không kiềm được sự bực tức.
"Không đến mức vậy chứ?" Lục Duy Diệu học chung với cô nhiều năm, biết tính cách của cô rất nhẫn nại, hiếm khi thấy cô tức giận như lúc này.
"Hân Nhiên, hôm nay cậu gặp chuyện gì không vui à?" Lục Duy Diệu hỏi.
Vui mới lạ, giọng điệu của Thành Hân Nhiên nghe có vẻ không được vui.
Nhưng nghĩ lại, Lục Duy Diệu đã chuyển một khoản thù lao kha khá cho cô. Có tiền, mấy chuyện khác cũng không có gì đáng nói.
"Tớ không sao." Thành Hân Nhiên hạ giọng: "Mau đưa quan lớn nhà cậu tìm chỗ nào đó đi khám đi, tớ thấy không ổn đâu."
"Được." Ban đầu Lục Duy Diệu vẫn còn lơ ngơ nhưng rồi cô ấy nhanh chóng phản ứng:
"Hả?"
Thành Hân Nhiên kể lại tình hình cô nghe được bên trong phòng khám cho Lục Duy Diệu.
Đương nhiên đã lược bỏ một số đoạn.
Bây giờ, người vô cùng lo lắng đã đổi thành Lục Duy Diệu, nếu việc này bị lộ ra ngoài thì chắc chắn sẽ trở thành phát súng đầu tiên của năm.
"Hân Nhiên, đạo diễn tài ba, bạn cùng phòng tốt bụng, chị em tốt trong cuộc đời tớ!" Lục Duy Diệu đau khổ che mặt: "Cậu đừng kể chuyện này cho ai biết hết nhé, kể cả đám Diệp Tử, chỉ cần một tí tiếng gió lọt ra ngoài thì tớ chết chắc. Không đúng, là toàn bộ nhân viên công ty chúng tớ chết chắc!"
"Được rồi, tớ biết rồi, cậu yên tâm." Thành Hân Nhiên an ủi cô ấy.
Cô luôn là người giữ lời hứa.
Hai người lại có cùng kẻ thù, chửi thêm vài câu bâng quơ, sau đó Thành Hân Nhiên nhét Lục Duy Diệu đang mang tâm trạng nặng nề vào lại xe.
Nhìn theo chiếc xe Alphard rời đi, rốt cuộc cô cũng thở phào, đi từ từ ra trạm xe buýt gần đó.
Đang là giờ cao điểm, Thành Hân Nhiên không trông chờ gì vào tình hình giao thông lúc này. Cô tách khỏi đám đông, đứng chỗ khuất gió cạnh thùng rác, rút ra một điếu Hoàng Hạc Lâu kẹp ngón tay.
Làn khói trắng xanh hiện lên rồi tan biến trong không gian giao thoa giữa chiều và đêm.
Cô thất thần nhìn đường dây điện chằng chịt đối diện đường, đầu óc hoàn toàn mất tập trung.
"Này."
Một giọng nói bất ngờ vang lên, như tiếng gõ cửa lúc nửa đêm.
Thành Hân Nhiên ngơ ngác ngẩng đầu, đối diện với ánh mắt của người mới đến, lúc này cô mới tỉnh táo lại.
Lần trước cô đã biết, hóa ra cảnh tượng hai người gặp lại sau nhiều năm chia tay là như thế này. Họ chia làm hai bên, bốn mắt nhìn nhau..
Chỉ tiếc trong mắt anh đã không còn cảm xúc muốn ôn lại chuyện xưa.
"Nếu xét theo góc độ của cô." Trần Miễn nói: "Tốt nhất cô cũng nên đi khám da liễu đi."
Thành Hân Nhiên ngước mắt nhìn Trần Miễn.
Họ đã chia tay bao lâu rồi?
Bảy năm, hay là tám năm?
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở