⬅ Trước Tiếp ➡
Thành Hân Nhiên bị ngăn cách bên ngoài một mình.
Cô khẽ buông tiếng thở dài, mặt nhăn lại.
Cô không nhìn thấy bên trong màn, nhưng có thể nghe loáng thoáng tiếng nói chuyện.
Cuộc trò chuyện của hai bác sĩ không ngừng lọt vào tai cô, Thành Hân Nhiên vuốt mũi chân dọc theo viền gạch sứ.
Cảm giác cứ như đang bị tra tấn từ từ vậy.
Ngay sau đó, tiếng "rẹt" lại vang lên, cô ngẩng phắt đầu, bất ngờ đối diện với người đó.
Chiếc rèm màu xanh khói bị kéo sang một bên, bác sĩ trẻ không nhìn cô, xoay người trở lại chỗ ngồi của mình.
Chủ nhiệm Dương ngồi vào chỗ của bác sĩ trẻ, lọng cọng gõ bàn phím: "Chàng trai, tôi kê cho cậu bệnh HPV type 6*. Sắp hết giờ làm rồi, cậu mau xuống lầu ba lấy máu đi."
*Bệnh HPV type 6: một loại bệnh lây qua đường tình dục.
Thành Hân Nhiên vô cùng ngỡ ngàng khi nghe cụm từ "bệnh HPV type 6", vẻ mặt Từ Quân thì ngơ ngác.
Trời ơi.
Cô nghĩ sao mình cứ dính vào mấy chuyện gì vậy, bây giờ cô rất muốn bỏ chạy.
Cửa phòng vừa đóng, chủ nhiệm Dương lập tức đổi sang vẻ mặt hóng chuyện: "Giới trẻ các cậu bây giờ chơi đa dạng quá nhỉ?"
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Ông ấy vừa mới khám cho Từ Quân, nhìn thấy túi tinh hoàn của cậu ta nổi đầy mụn nhọt, hậu môn nở rộng.
Trần Miễn xùy cười: "Đừng, chủ nhiệm, đừng lôi em vào."
Cả ngày nay anh đã mệt muốn chết rồi.
Thành Hân Nhiên đóng viện phí ở lầu một, rồi dẫn Từ Quân đi xét nghiệm máu. Cô y tế nhìn phiếu bệnh rồi liếc nhìn hai người.
"Chị." Từ Quân mở miệng, vẻ mặt sợ hãi: "Em không kiểm tra được không?"
"Không."
Thành Hân Nhiên đã loáng thoáng đoán ra tình hình, cô không thèm giả vờ thân thiết nữa.
Sau khi lấy máu xong xuống lầu đã gần sáu giờ, đèn sảnh phòng khám đã được tắt một nửa.
Ra khỏi cổng bệnh viện, những tia nắng cuối cùng của ngày cũng đã tắt hẳn. Sương mù tháng Hai phủ mờ nhiều tòa nhà, không khí Bắc Kinh lành lạnh đìu hiu.
Thế nhưng, Thành Hân Nhiên cảm giác như cả người đang bốc hỏa, cô lôi cánh tay Từ Quân đi ra bệnh viện.
"Thành Hân Nhiên, ở đây!"
Cô ngẩng đầu, nhìn thấy một chiếc xe Alphard màu đen đang dừng ở cạnh ngã tư gần Tam Viện nhất. Lục Duy Diệu ngồi ở ghế phụ của chiếc Alphard, tỏ vẻ vô tư vẫy tay với cô.
Từ Quân mở miệng: "Chị.."
"Đừng chị em với tôi, mau qua đó thú tội đi." Thành Hân Nhiên lôi Từ Quân đi một cách cực kỳ mạnh bạo.
"Này, bị sao vậy?" Lục Duy Diệu ngồi trong xe phát hiện thấy điều bất thường.
"Lát nữa cậu đi mà hỏi cậu ta." Thành Hân Nhiên nén cơn giận, cũng không biết cô có sức mạnh từ đâu mà có thể lôi xồng xộc một thanh niên cao hơn một mét tám mươi như Từ Quân nhét vào phía sau xe bảo mẫu.
Lục Duy Diệu thấy thế liền vội vàng xuống xe, kéo Thành Hân Nhiên ra một góc: "Rốt cuộc là chuyện gì?"
Thành Hân Nhiên và Lục Duy Diệu là bạn đại học, sống chung ký túc xá suốt bốn năm.
Sau khi tốt nghiệp, Lục Duy Diệu không kiếm công việc bình thường mà lại đi làm trợ lý cho một diễn viên nam nổi tiếng. Tuy nhiên, diễn viên nam này lại là một kẻ háo sắc lõi đời, thích quen các nam sinh có ngoại hình ưa nhìn.

⬅ Trước Tiếp ➡