⬅ Trước Tiếp ➡

sẽ ngoan ngoãn nghe lời An Thác Hải, không lén lút trốn ra ngoài nữa.
Thổ Nhĩ Kỳ cắt ngang qua lục địa Á Âu, vị trí địa lý đặc thù khiến quốc gia này trở thành một đất nước đa sắc tộc, cộng thêm phía Đông Nam tiếp giáp Syria, Iraq, phía Đông tiếp giáp Iran, nên An Thác Hải luôn sợ cô bỗng dưng biến mất, cho dù Mục Hựu Ân đã 28 tuổi nhưng trong mắt An Thác Hải cô vẫn luôn rất nhát gan, là cô gái mỗi lần lên lớp đều không dám giơ tay trả lời cô giáo.
Thực tế thì, lần này đúng là Mục Hựu Ân giấu An Thác Hải lén lút trốn ra ngoài.
"Thưa anh, có cần tôi đọc lại một lần nữa không." Mục Hựu Ân hỏi lấy lòng người đàn ông đó.
Đáy mắt người đàn ông vì câu này của cô càng nhuốm màu ảm đạm, khi anh chăm chú nhìn khuôn mặt cô ánh mắt lại dấy lên tia hy vọng.
"Nguyên Tú." Người đàn ông mở lời.
Hả, ý của anh ta là muốn cô đọc theo sao?
"Cô đọc, Nguyên Tú." Người đàn ông nói.
"Cô đọc, Nguyên Tú." Mục Hựu Ân nói y hệt người đàn ông.
Cô vừa nói xong người đàn ông đã nổi giận quát lên "Triệu Hương Nông, từ lúc nào mà em trở nên ngu ngốc như vậy?
Không phải "Cô đọc Nguyên Tú", mà là Nguyên Tú thôi, không cần cho "cô đọc" vào." Hừm...
Đã nói cô là Mục Hựu Ân rồi, cô không phải Triệu Hương Nông, còn nữa, cô cũng không thông minh, cô là một người bình thường, là sự tồn tại giống như một người qua đường nào đó.
Mục Hựu Ân vội vàng ra dấu tay "Ok" xoa dịu cảm xúc của người đàn ông, cô không muốn bị bóp cổ lần nữa đâụ Người đàn ông hít một hơi thật sâu, nhìn cô, trong mắt chảy tràn vẻ dịu dàng, thốt lên "Nguyên Tú." Chắc hẳn, trong tháng năm mà cô không biết, nhất định có một người ngày qua ngày dịu dàng gọi cái tên này, giọng điệu ấy, có lẽ sau giọng điệu ấy còn xen lẫn sự bi thương nhạt nhòa.
Nếu không, lúc này trái tim cô sao lại bi thương đến vậy?
"Nguyên Tú." Cô đè thấp giọng, khẽ khẽ đọc lên.
Một cảm xúc không tên bùng lên trong tim khiến Mục Hựu Ân thấy hy vọng, cái tên được cô đọc ra sẽ xua tan mây mù trong mắt người đàn ông.
Nơi đây là Istanbul, bờ biển Aegean xanh thẳm hắt lên bầu trời trong xanh của Istanbul, bầu trời trong xanh của Istanbul không bao dung lời nói dối và sự khổ đaụ Mục Hựu Ân tin rằng, người đàn ông xa lạ có cùng màu da cùng ngôn ngữ đứng trước mặt cô nhất định mang trong mình một câu chuyện xưa cũ bi thương.
Trong câu chuyện xưa cũ bi thương đó nhất định có một cô gái tên là Triệu Hương Nông, hai người yêu thương lẫn nhau, rồi có một ngày, người đàn ông phát hiện ra Triệu Hương Nông đã biến mất, không thể tìm thấy.
Triệu Hương Nông đã chết rồi.
Có cơn gió thổi ra từ trong con hẻm hình chữ "V", khiến cô đứng đầu gió không tự chủ được rùng mình một cái.
Tại khu chợ hương liệu ở Istanbul, người phụ nữ đứng trước mặt anh có một khuôn mặt trắng trẻo xinh đẹp giống hệt cô ấy, ấn tượng đầu tiên chính là vẻ ngoài ngọt ngào của cô.
Rất nhiều người từng gặp Triệu Hương Nông đều hình dung cô là cơn gió nhẹ trên cánh đồng buổi sớm mai, cây kem vị Mocha khiến người ta yêu thích vào mùa hè, ban đầu Bách Nguyên Tú cũng cho là như vậy, đến khi anh luồn chiếc nhẫn đính hôn lên ngón tay cô anh vẫn cho là như


⬅ Trước Tiếp ➡