⬅ Trước Tiếp ➡

rồi..." Những lời tiếp theo của Mục Hựu Ân bị nén lại ở cổ họng, ngón cái và ngón trỏ của người đàn ông bóp chặt xương sụn ở cổ cô khiến cô không thể thốt ra được lời nào.
Mục Hựu Ân giơ tay nắm lấy tay người đàn ông, trong gang tấc cô nhìn thấy khuôn mặt vặn vẹo của người đàn ông, ngũ quan đẹp đẽ cũng vì vẻ vặn vẹo mà trở nên dữ tợn, thứ khiến người ta sợ hãi hơn khuôn mặt dữ tợn đó là giọng nói của người đàn ông, giống như ác thú bị giam cầm "Cô ấy không chết..." Nỗi sợ hãi khiến Mục Hựu Ân không thể không hùa theo người đàn ông mà gian nan gật đầụ Người đàn ông buông cô ra, lùi lại một bước, miệng lẩm bẩm "Cô ấy không chết, cô ấy không chết..." Liếc ông chủ tiệm hương liệu một cái, cái vị không có chút ý định dám làm việc nghĩa đó, Mục Hựu Ân chỉ có thể tự nhận mình quá đen đủi, bây giờ cô không còn sự dũng cảm như lúc vừa rồi, nhân cơ hội người đàn ông đang thất thần không chú ý đến cô, Mục Hựu Ân muốn lén lút chuồn đi, vừa mới dịch chân đã bị người đàn ông hung dữ quát lên "Đứng lại " Liếc nhìn tiệm hương liệu một lần nữa, Mục Hựu Ân đành bất đắc dĩ mà dừng bước.
"Cô nói cô không phải là Triệu Hương Nông?" Mục Hựu Ân gật đầu, ở khu chợ đồ cổ cô đã giải thích cho anh ta bao nhiêu lần rồi, cô không phải là Triệu Hương Nông.
Cô là Mục Hựu Ân, sống ở một thị trấn nhỏ cách Istanbul hai trăm cây số, thị trấn có tên Thổ Nhĩ Kỳ là Yeil, trong tiếng Trung có nghĩa là màu xanh, sức sống.
Thị trấn nằm ở khu vực Bắc Trung bộ Địa Trung Hải chủ yếu trồng trọt trái cây, thị trấn có sức sống tràn trề đúng như tên gọi của nó, cô đến từ một gia đình di dân, khi cô tròn 8 tuổi bố mẹ cô rời khỏi Trung Quốc đi đến Thổ Nhĩ Kỳ.
Lúc này, Mục Hựu Ân ước gì có thể đọc gia phả nhà mình cho người đàn ông này nghe.
Người đàn ông gật đầu, đưa ra một yêu cầu với cô.
"Cô có thể đọc giúp tôi một cái tên không?" Mục Hựu Ân vội vàng gật đầụ Người đàn ông nói một cách chậm rãi "Bách Nguyên Tú." Dựa vào sự mẫn cảm của phái nữ, Mục Hựu Ân cảm thấy dường như người đàn ông đang bắt chước theo một giọng điệu khác để đọc cái tên này, có chút gấp gáp có chút xung động.
"Bách Nguyên Tú." Mục Hựu Ân ngoan ngoãn đọc theo người đàn ông, bởi vì vừa rồi hầu kết bị người đàn ông bóp chặt nên giọng cô có chút khàn khàn.
Người đàn ông cau mày.
Vừa nhìn thấy người đàn ông cau mày trong lòng Mục Hựu Ân bắt đầu hốt hoảng, từ biểu cảm trên mặt người đàn ông cô có thể đoán ra rõ ràng người đàn ông không hài lòng với giọng của cô, vội vàng hắng giọng, khiến giọng điệu của mình quay về lúc bình thường.
Hít một hơi thật sâu, Mục Hựu Ân chậm chạp đọc cái tên đó ra.
"Bách Nguyên Tú." Cái tên "Bách Nguyên Tú" một lần nữa được cô đọc ra khiến ánh mắt người đàn ông xoáy sâu vào cô, giây phút ấy, Mục Hựu Ân cảm thấy cõi lòng người đàn ông rất khổ đau, đôi mắt anh ta dần dần trở nên ảm đạm, quảng trường sặc sỡ như càng làm nổi bật vẻ đau thương lắng đọng.
Anh ngẩn ngơ nhìn cô.
Mục Hựu Ân không dám nhúc nhích, trong lòng cầu nguyện Saina nhanh chóng tìm thấy cô, cô bảo đảm về sau nhất định


⬅ Trước Tiếp ➡