Cô cúi thấp người, gật đầu nhỏ như kẻ tội đồ.
Dương Thành Nam nhìn cô thêm một giây, rồi buông ra.
“Đi đi. Hôm nay có tiết đầụ”
Khánh My bước xuống xe, không quay đầu lại.
Lưng vẫn lạnh toát như bị kim đâm.
Trên vai, áo khoác rộng che đi thân hình gầy gò, nhưng không che nổi sự mệt mỏi, đau nhức và trống rỗng tɾong ánh mắt cô.
Khi Khánh My vào đến phòng, đã là hơn bảy giờ.
Trang đang gấp đồ, Thùy ngồi lau tóc còn ướt, An ngồi trước bàn soi gương tô son.
Vừa thấy Khánh My, cả ba người đồng loạt ngẩng lên, ánh mắt đầy bất ngờ lẫn lo lắng.
“My Trời đất, mày đi đâu nguyên ngày hôm qua vậy? Gọi không bắt máy, nhắn không thấy trả lời ”
Khánh My đứng yên vài giây, rồi miễn cưỡng nặn ra một nụ cười gượng gạo
“Hôm qua tao mệt quá, ngủ quên cả ngày. Không để ý gì hết… xin lỗi tụi mày.”
Thùy cau mày
“Ủa nhưng mà đïện thoại mày cũng im luôn. Mày bệnh hay sao?”
Khánh My khựng lại, rồi đáp nhanh
“Không đâụ Tối qua tao mới sạc lại đïện thoại. Trước đó hết pin. Với lại… chắc do cuối tuần ở nhà… ừm… về nhà anh Nam, xong mệt quá thôi.”
Cả ba người im một lúc, rồi Trang lên tiếng trước
“Trời ơi, làm hết hồn. Tưởng mày bị gì rồi. Mặt mày còn xanh lắm kìa đó.”
“Không sao đâụ Tao ổn. Tụi mày đừng lo.”
An bước đến gần, ngó nghiêng cổ cô
“Ủa, cái này gì vậy? Bị cào à?”
Khánh My kéo cổ áo lên nhanh như phản xạ
“Không có gì. Dị ứng. Chắc hôm kia mặc len…”
Khánh My quay đi, giả vờ lấy nước súc miệng.
Sau lưng là ba ánh mắt vẫn còn hoài nghi, nhưng rồi cũng dần tin vào lời cô nói, bởi lẽ Khánh My vẫn cư xử như ngày thường.
Chỉ có Khánh My biết, cô đã phải cố dùng bao nhiêu sức để đi đứng bình thường, cố không nhăn mặt vì đau, cố thở nhẹ từng nhịp để không cảm thấy xương ngực như đang nhói lên từng vết.
Khánh My ngồi xuống bàn học, bật máy.
Tin nhắn đầu tiên hiển thị là từ Dương Thành Nam
“Vào lớp thì nhắn. Khi tan cũng vậy. Đừng để anh nhắc lại.”
Cô nhìn dòng chữ ấy rấtlâu, rồi bấm “dạ”. Tay cô lạnh như đá, run lẩy bẩy vì sự sợ hãi.
Tiết học đầu tiên trôi qua một cách lặng lẽ.
Khánh My ngồi gần cửa sổ, ánh sáng ban mai len qua rèm, chiếu mờ lên trang vở mở dang dở.
Cô đã viết được mấy dòng ghi chú, tay cầm bút giờ mới thôi run.
Cơ thể vẫn còn ê ẩm, từng khớp xương nhói lên mỗi lần xoay người, nhưng ít nhất, cô cũng đã ngồi được một tiết học mà không phải lo sợ sẽ bị kéo về phòng, bị đè xuống giường, bị bắt im lặng tɾong nước mắt và bất lực.
Hơi thở dần đều lại. Cô bắt đầu suy nghĩ rõ ràng hơn.
Nếu mình ở tɾong khuôn viên trường, chắc chắn Dương Thành Nam không thể nào ngang nhiên xuống tìm được. Trường đông người, lớp lại có bạn bè. Dù có tình cờ gặp ở sân, anh cũng sẽ không thể bộc lộ cái mặt thật đó ra. Hắn giỏi giấu mình trước người khác lắm. Biết đâu… mình còn có thể thoát.
Cô nghiêng mặt nhìn ra sân, gió nhẹ thổi qua, gò má khô lại.
Cuối tuần… phải nghĩ cách. Thùy, Trang và An cuối tuần nào cũng về nhà. Chỉ còn mình ở lại. Nếu mình ở tɾong phòng ký túc, khóa cửa lại, hắn sẽ không vào được. Và nếu ban ngày luôn đi với ba đứa kia, không để lộ mình một mình thì… hắn cũng không có lý do xuấthiện bất ngờ.
Một tia hy vọng nhỏ lóe lên tɾong lòng.
Hết tiết hai, Khánh My ra khỏi lớp, cùng Thùy ngồi xuống ghế đá dưới bóng cây lớn ở sân saụ
Khánh My ôm cặp trước ngực, mắt nhìn trời, tâm trạng vẫn còn lửng lơ giữa suy tính và nỗi lo mơ hồ chưa tắt.
“Bài kiểm tra sáng nay thấy sao?”
Thùy hỏi, vừa cắn miếng bánh mì vừa nhai nhồm nhoàm.
“Cũng ổn, còn mày?”
“Má tao quên ôn cái phần cuối, tụi nó ra y chang. Hên là có mày giảng hôm bữa, không là tao toang.”
“Tuần sau có chắc kiểm tra lớn, ráng ôn sớm đi, tao in tài liệu cho.”