⬅ Trước Tiếp ➡

“ Ayda, là ai vậy hả? “
Người bên ngoài đó vẫn không từ bỏ, tiếng chuông đã cứ vậy mà kêu lên gần hai mươi phút, Cố Lưu Ly vẫn không chút phản ứng nhưng thật ra cô đang rất bức bối mắt nhắm nghiền cau có, cuối cùng vẫn không chịu được mà bật người ngồi dậy mơ mơ màng màng tím khóa cửa mở ra.
“ Hmm, giờ này còn chưa chịu dậy, em muốn nhịn sáng nhịn cả bữa trưa luôn à “
Giọng người phụ nữ gằng lên cùng một chút hờn dỗi hừng hực đi vào nhà nhìn đống lộn xộn trước mắt, Mạn Hương thở dài một hơi như đã biết trước chuyện này sẽ xảy ra, sinh ra Cố Lưu Ly là cha là mẹ nhưng hiểu được cô chỉ có Mạn Hương.
“ Khi nào chị qua thì em mới có mà ăn chứ, Kiến Quân anh ấy đi công tác rồi không có ai sang nấu cho em ăn cả “
Cố Lưu Ly vừa ngáp ngủ vừa nói, gương mặt còn chưa tỉnh hắn ngay cả Mạn Hương đang đứng trước mắt cô còn không nhìn rõ được ngũ quan của người phụ nữ này, Cố Lưu Ly ằm ườn ra sofa ôm lấy con thỏ bông Stellalou màu tím to bằng một nửa người cô, âu âu yếm yếm như vật quý báu chưa tới ba giây lại chợp mắt lần nữa.
Mạn Hương ngồi ngay cái ghế gần đó nhíu mày nhìn cô em gái biếng nhát này của mình, mọi ngày nếu không phải là Mạn Hương thì cúng là Hoắc Kiến Quân đến nấu ăn cho cô nếu không cô sẽ nhịn cả ngày đến cả mỳ gói còn không biết pha thế nào.
“ Nói chị biết hôm nay em muốn ăn gì?, canh gà tiêu cay, súp hải sản hoàng kim, salad hoàng đế, tôm xào miếng hồng kông,...”
Mạn Hương nhướng mày nhìn trần nhà liệt kê từng món một rồi khẽ liếc nhìn Cố Lưu Ly dường như chẳng hề quan tâm đến lời mình nói.
“ Sườn heo sốt chua ngọt “, bất ngờ người phụ nữ lên tiếng, Cố Lưu Ly mở hé mắt ra giọng tỏ rõ sự biếng nhát.
“ Vậy em mau dậy đi hơn mười một giờ trưa rồi,...maụ..”.
Mạn Hương đi lại kéo mạng Cố Lưu Ly ra khỏi sofa, người phụ nữ không còn cách nào cũng ngồi phốc dậy, ánh mắt mơ màng ẩm ướt nhìn Mạn Hương bĩu môi mè nheo. Đối với những người dám phá giấc ngủ của mình Cố Lưu Ly sẽ phẫn nộ đến mức có thể giết người nhưng riêng Mạn Hương và Hoắc Kiến Quân thì cô cũng chỉ có thể cau mày một chút bởi vì cả hai đều là người mà cô yêu nhất cũng là người có thể mỗi ngày lắp đầy cho cô nhiều món ăn ngon.
Mạn Hương năm đó vô tình gặp nguy hiểm ở cảng biến trong lúc sống dở chết dở chính tay Lưu Ly đã cứu cô, từ lúc đó biết được rằng Mạn Hương không có người thân cũng không có nơi chốn ổn định nên đã cô đã cưu mang, Mạn Hương dùng tay nghề nấu nướng xuất chúng của mình để đền đáp lại công ơn của Lưu Ly, hai người đã xem nhau như người thân khăn khít, Lưu Ly đối với Mạn Hương vô cùng tin tưởng, chỉ có Mạn Hương mới biết được thân phận thật sự của Lưu Ly, ngay cả người bạn trai Hoắc Kiến Quân đã yêu cô năm năm còn chưa bết cô chính là dược sư thần bí trong lời đồn đại ngoài kia.


⬅ Trước Tiếp ➡