Tiếp ➡

============================================================
Mùa đông là dấu hiệu của sự kết thúc một năm cũ bắt đầu những trang mới cho một năm tiếp theo. Mùa đông ở Mộ Thành không như những nơi khác mỗi ngày không phải có mưa thì là có tuyết, mùa đông nơi này nó rét hơn, lạnh hơn tuyết rơi dày đặc hơn còn rất thường xuyên, cũng là múa của bệnh dịch, cảm cúm vào thời điểm này các bệnh viện từ lớn hay nhỏ cũng đầy áp người.
Mộ Thành nổi tiếng với nhiều điều bí ẩn từ con người đến cảnh vật, nơi đây hàm chứa nhiều bí ẩn mà chính những người sống ở đây cũng không thể nào khai phá ra được.
Là một thành phố đang phát triển nhưng lại nhận được rất nhiều sự quan tâm bởi vì nơi đây có một thứ mà bất kể là nơi nào cũng không có được…chính là dược sư Lưu Ly.
Dược sư trong truyền thuyết trong miệng người đời có thể chữa được tất cả bệnh tật trên đời, có thể biến người sắp chết trở thành người chưa từng bị bệnh, có thể biến một người đang khỏe mạnh thành một cái xác khô. Dược sư Lưu Ly ngoài là một thần y còn là một đại gia khét tiếng Mộ Thành nhờ vào việc cứu chữa người mà đã sở hữu một lượng tài sản khổng lồ nhưng bên ngoài lại là một con người khiêm tốn, chi li từng thứ vô cùng tiết kiệm.
Có lời đồn đây còn là một người hám tài biến một người vốn đang giàu xụ trở thành kẻ nợ nần cũng chỉ có vị dược sư này, có thể có được sự cứu giúp của cô ít ra phải mất đến ba căn nhà người giàu thì không nói những nếu là người nghèo thì chỉ còn đường đợi chết.
Theo như lời của những người khác dược sư Lưu Ly trong lúc cứu người sẽ khoát trên mình một chiếc áo da bò dài đến mắt cá chân, che khín mặt mũi chủ để lộ hai mắt ngay cả đầu tóc cũng đội mũ khin khít hoàn toàn không mở miệng nói một câu chỉ toàn dùng đến kí hiệu để giao tiếp với trợ lý của mình dù có là một người có phán đoán tài tình thế nào cũng không nhìn ra được là nam hay nữ.
Đến tận bây giờ vẫn chưa ai biết dược sư Lưu Ly này là ai, nam hay nữ, bao nhiêu tuổi, mặt mũi, ngoại hình, dáng vóc thế nào cũng chưa có một ai biết được, là người thần bí nhất trong những thứ thần bí tại Mộ Thành.

Trong căn nhà không quá to cũng không hẳn là nhỏ, đồ đạc trong nhà lại rất bừa bộn những thứ không ra gì cũng vứt bậy vứt bạ không biết khi nào mới dùng tới, nếu nói căn nhà này của phụ nữ thì đúng là không ai tin bởi vì nó so với nhà của đàn ông còn bừa bãi gấp trăm lần.
Xung quanh chỉ riêng mấy cái tủ thuốc cùng nguyên liệu chế thuốc thôi cũng đã chiếm hết hơn một nửa diện tích của căn nhà, nhìn không khác gì một cái phòng nghiên cứu, đủ mọi mùi hương đủ mọi màu sắc còn có rắn rết nội mấy cái lồng để chứa mấy thứ này không cũng đã chiếm gần một nửa diện tích còn lại.
Cố Lưu Ly nằm sải lai trên cái giường một mét sáu, chân này đạp lên tấm chăn màu hồng phần, chân kia thả thòng lòng xuống dưới giường, tướng ngủ nam không ra mà nữ cũng không ra nữ. Bên ngoài cửa nhà vang lên tiếng chuông inh ỏi, đêm qua bận rộn nghiên cứu thuốc đến tận tờ mờ sáng mới không chịu được mà chợp mắt nên bây giờ khó mà ngay lập tức tỉnh dậy, Cô Lưu Ly quơ quơ tay tìm cái chăn dưới chân ụp kín mặt mặc kệ tiếng chuông vang trời kia.


Tiếp ➡