⬅ Trước Tiếp ➡

Cố Lưu Ly bĩu môi gật gật đầu bất lực, hai tay cô vỗ vào nhau một lúc một to hơn gây kinh động đến tất cả người ở đây cũng như đã thu hút toàn bộ sự tập trung của Mộ Khiếu Thành về phía mình, từ đầu đến giờ anh vẫn chưa nhìn rõ dược khuôn mặt đang đau khổ của cô, chỉ cảm thấy chất giọng này có phần quen tai nhưng rồi lại không mấy quan tâm đến.
Cố Lưu Ly nén đi cơn nỗi đau khổ trong tim cô, nhướng mày nhìn về phía Mộ Khiếu Thành, cất cao giọng
“ Được, tôi thay anh trả nợ, Kiến Quân một lần nữa anh mắc nợ tôi, đời này anh nhất định đừng quên chuyện này, tôi chắc chắn sẽ đòi lại món nợ đôi này “
Hoắc Kiến Quân nghe thấy trở nên khẩn trương có phần bối rối, anh ta dè dặt tiến lên đứng ngay bên cạnh Cố Lưu Ly, siết mạnh lấy tay cô gái giọng run run.
“ Vương chủ, anh nghe rồi đó, cô ta nói sẽ thay tôi trả nợ, anh làm ơn để tôi cùng bạn gái tôi đi đi,…mọi chuyện anh cứ tìm cô ta mà tính tôi và Tinh Nhã không liên quan gì nữa “
“ Hoắc Kiến Quân, mày đúng là tên khốn nạn“
Từ trong màn đêm một người phụ nữ dõng dạc vang giọng đi ra, mạnh mẽ quật tên đàn ông thối này nằm ra sàn nhà, Hoắc Kiến Quân rít lên đau đớn trừng lên con ngươi chằn chịt dây máu nhìn người phụ nữ kia, anh ta nhận ra người quen liền lến tiếng ngắt quãng
“ Mạn Hương,…Mạn Hương sao chị lại ở đây? “
Cố Lưu Ly cũng ngơ ngác nhìn người phụ nữ đứng chắn ngay trước mặt mình, sự xuất hiện bất ngờ này lại làm cô sốc càng them sốc chưa đầy một tiếng lại quá nhiều chuyện xảy ra, cô biết Mạn Hương luôn ra ngoài làm việc mỗi lần đi là tận mấy tháng lúc trở về cũng chỉ ở cùng cô có vài ngày không ngờ công việc mà cô ấy nó lại là ở một nơi quái dị này, Cố Lưu Ly khẽ gọi
“ Mạn Hương, chị làm gì ở đây?”
“ Lưu Ly, chị sẽ nói với em sau, em thế nào rồi, đã uống thuốc chưa?, tại sao lại để tên đàn ông này bắt nạt em chứ? “
“ Mạn Hương “
Mạn Hương quên mất mình đang đứng ở nơi nào, cô chỉ vì quá lo lắng cho Cố Lưu ly mà quên đi sự tồn tại cuả Mộ Khiếu Thành đến khi người đàn ông cất giọng lạnh lẽo như tảng bang ngàn năm, cái tên của Mạn Hương thốt ra từ miệng người đàn ông trở nên nặng nề còn có mùi sát khí, Mạn Hương giật mình không một giây chần chừ quỳ rạp xuống cúi gầm đầu, nhẹ giọng
“ Vương chủ, xin tha cho sự bất kính của tôi, cô ấy là em gái tôi, tôi chỉ muốn ra mặt thay cho em gái mình “
“ Tôi còn chưa lên tiếng, cô có quyền gì lớn giọng ở đây "
Mộ Khiếu Thành gào lên không chỉ Mạn Hương tất cả người có mặt tại đây đều rợn cả gai óc, ai nấy tự thân giật nảy mình dù không phải lỗi của mình bọn họ cũng không khỏi kinh sợ mà quỳ rạp xuống nền đất, không khí thật sự rất khó thở, Cố Lưu Ly có chút e sợ nhưng cô lại tỏ ra bình thản đảo mắt nhìn qua bọn họ một lần.
Vote Vote Vote
============================================================
“ Tôi còn chưa lên tiếng, cô có quyền gì lớn giọng ở đây “


⬅ Trước Tiếp ➡