⬅ Trước Tiếp ➡

“ Vương chủ, tôi mang người đến cho anh rồi, cô ta sẽ thay bạn gái tôi gán nợ, anh làm ơn cho hai chúng tôi đi đi,…anh giữ cô ta tôi và anh hết nợ “
Hoắc Kiến Quân không phát hiện ra ngay sau lưng anh ta, Cố Lưu Ly người toát nồng nặc mùi chết chóc, cô kiềm né cơn đau đang thác loạn bên trong cơ thể mình từ từ đứng dậy, vô hồn nhìn anh ta hai mắt đỏ lên ngập úng nước nhưng nó lại mang vẻ nguy hiểm, cô siết chặt những ngón tay co thắt lại nghiến rang đi đến ngay sau lưng Hoắc Kiến Quân, đến khi anh ta phát hiện ra đã bị cô bóp chặt cổ sau, Hoắc Kiến Quân giãy giụa chưa đầy hai phút Cố Lưu Ly đã bị anh đẩy ngã ra đất lần nữa nếu là bình thường người đàn ông này chắc chắn không dấu lại cô vì bây giờ Lưu Ly đang đấu tranh với căn bệnh bên trong mình, sức lực cô cũng đang dần mất đi khắp nơi trong cơ thể nhói lên cảm giác tựa bị hàng ngàn cây đinh đóng vào, lúc này nỗi đau của cô càng tăng lên gấp bội khi nghe thấy những lời nói như những nhát dao xẻo vào da thịt mình
“ Cố Lưu Ly, cô sắp chết tới nơi rồi không thể vì tôi lần cuối sao, vậy mà cứ mở miệng là nói yêu tôi,…cái thứ bệnh hoạn như cô tôi thật kinh tởm từ lâu rồi kìa, mấy năm qua chứng kiến cô mỗi lần phát bệnh tôi lại thấy kinh tởm cô biết không, bây giờ Tinh Nhã có thai rồi cô ấy không thể chịu khổ, cô cũng không còn bao nhiêu ngày nữa thôi thì thay cô ấy trả nợ cho tôi, xem như là thù lao bao năm qua tôi ngày đêm nấu ăn cho cô “
Cố Lưu Ly không buồn khóc cô muốn khóc cũng khóc không được nữa, từng lời như bị giữ nghẹn trong họng, cô tuyệt vọng nhìn tên đàn ông trước mắt, anh ta nói cô ghê tởm, nói cô bệnh hoạn, cô như bây giờ còn không phải vì anh ta sao,…năm xưa cô vì cứu hắn mới trở nên như bây giờ còn gì, cứu người bao năm cuối cùng lại cứu phải một con rắn độc bây giờ nó cắn ngược lại cô rồi, Cố Lưu Ly cười khẩy tự chế giễu bản thân mình, chuyện như bây giờ đều là vì cô sao,…vì cô đã cứu anh ta nên mới vậy sao. Cố Lưu Ly bình thản đứng dậy an nhiên chỉnh sửa lại trang phục của mình, ánh mắt không giận nhưng lại có ý cười mà nhìn Hoắc Kiến Quân, giọng nhẹ tựa gió, vô lực đến đau lòng.
“ Kiến Quân, anh kinh tởm tôi sao, anh nói tôi bệnh hoạn, tôi vì ai mới trở thành như vậy,…tôi đã cứu anh, anh quên rồi? nếu tôi không cứu anh thì người bệnh hoạn bây giờ là anh đó, người đáng bị người khác ghê tởm là anh đó, Hoắc Kiến Quân vậy mà anh lại phản bội tôi rồi “
Dứt lời cô cười lên xót xa, nụ cười vang vọng trong căn biệt phủ tập trung tất cả sự chú ý của người có mặt ở đây, Cố Lưu Ly bây giờ như hóa điên, cô khóc rồi lại cười không biết nên vui hay nên buồn khi đã phát hiện ra bộ mặt thật của người đàn ông mình yêu đến quên cả tính mạng, bây giờ cô nên thấy may mắn hay là bất hạnh đây.


⬅ Trước Tiếp ➡